×
×

Cây vợt tố cáo chuyện chồng tôi ngoại tình khi đi đánh pickleball

Tôi chưa bao giờ có định kiến về việc chơi thể thao. Ngay lúc viết những dòng này, tôi vẫn biết lỗi không nằm ở chuyện chơi pickleball mà ở chỗ người ta dùng nó làm vỏ bọc hoàn hảo để ngoại tình.

Chồng tôi bắt đầu chơi pickleball cách đây hơn một năm. Ban đầu chỉ là cuối tuần, sau đó là 2 buổi trong tuần, rồi dần dần chơi đều đặn hơn. Hội nhóm chơi pickleball là những anh bạn thân thiết của chồng mà tôi cũng biết tên, biết mặt. Sân tập cách chung cư nhà tôi khoảng 6km. Anh làm kinh doanh tự do nên thời gian linh hoạt để chơi thể thao.

Tôi không nhớ từ lúc nào, nhưng chồng tôi dường như tươi tỉnh hơn, vui vẻ, chăm chút ngoại hình hơn trước mỗi lần “đi đánh pickleball với bạn”. Một hôm, chị hàng xóm khu chung cư tôi nói nhỏ: “Chị nghe người ta kể nhiều chuyện trên sân pickleball lắm. Em để chồng đi đánh với người khác là mất chồng như chơi. Em phải đi chung để giữ chồng chứ”.

Tôi không phải không biết điều đó. Nhưng tôi có cái khó của mình. Ngày xưa, tôi cũng thích chơi thể thao, từng học đấu kiếm Nhật Bản, nhưng rồi một lần chấn thương, vai phải của tôi bị rạn xương. Từ đó, tôi không thể cầm vợt chơi cầu lông hay tham gia những môn cần xoay vai mạnh.

Tôi đành đứng ngoài những buổi chơi pickleball của chồng. Cơ quan xa nhà nên tôi cũng không thể tan làm ghé sân tập, cùng anh tham gia những buổi giao lưu nhậu nhẹt. Câu nói của chị hàng xóm khiến tôi nhạy cảm hơn với những thay đổi của chồng.

Sự nghi ngờ của tôi cứ kéo dài. Anh vẫn chu đáo với gia đình, điện thoại thì luôn để ngửa trên bàn, ra vẻ như không có gì khuất tất. Nhưng tôi vẫn cảm thấy chồng có điều gì đó khác thường dù không có bằng chứng cụ thể.

Tôi ở trong tình trạng lơ lửng ấy suốt nhiều tuần. Nghi ngờ mà không dám nói, biết có gì đó sai nhưng không gọi tên được. Tôi sợ nếu mình hỏi, anh sẽ phủ nhận rất dễ dàng, rồi tôi lại trở thành người vợ đa nghi, tự làm xấu hình ảnh của chính mình.

Rồi một hôm, chồng buột miệng kể trong bữa ăn: “Hôm nay anh đánh thắng mấy trận liên tiếp. Đánh với con bé Mai hợp cạ lắm!”. Tôi hỏi Mai nào, trong nhóm của anh làm gì có ai tên Mai.

Chồng mới giật mình giải thích đây là một bạn nữ mới vào hội khoảng 3 tháng. “Anh tưởng anh nói với em là có người chơi mới vào nhóm rồi”, chồng đáp bằng giọng điệu lúng túng.

Lần khác, tôi về nhà thấy anh đã giặt đồ, phơi đồ, nhưng riêng áo chơi pickleball của anh lại có mùi nước xả khác với loại nhà tôi dùng.

Lòng nghi ngờ dâng cao, tôi quyết định tự mình điều tra sự thật. Tôi mua cây vợt của hãng S, một loại vợt dành cho những tay đánh nhiều kinh nghiệm, có tay cầm giả da chống trơn.

Hôm đó tôi lén đổi cây vợt S thay thế cho cây vợt của hãng B mà chồng thường chơi (loại này có tay cầm bọc cao su). Tôi sắp xếp lại mọi thứ cẩn thận trong ba lô đồ thể thao của anh, như thể chưa hề có sự hoán đổi nào.

Buổi tối, khi anh về, tôi hỏi chuyện vài câu rồi đề cập trực tiếp: “Hôm nay anh đánh bóng thấy ổn không?”. Anh trả lời ngay, không ngập ngừng: “Ổn mà. Vẫn tốt, chiều nay anh mới có mấy cú giao bóng siêu đẹp”.

Câu nói anh thốt ra nhẹ tênh nhưng trong lòng tôi đã đổ vỡ. Anh mang chiếc ba lô đi chơi pickleball, anh nói chiều nay vẫn chơi, nhưng anh không hề phát hiện tôi đã thay chiếc vợt. Vậy anh đi đâu suốt 2 tiếng?

Tôi lao đến chiếc ba lô, lôi cây vợt ra, gào lên rằng tại sao anh nói dối tôi? Tại sao anh đi chơi thể thao mà không mở túi đồ? Cây vợt mới nằm yên trong ba lô, sạch sẽ, chưa một vết xước. Còn trái tim tôi thì rướm máu.

Anh im lặng không nói lời nào.

Tôi bỏ về nhà mẹ đẻ, cho đến mãi nhiều ngày sau anh mới chịu thừa nhận. Anh nói đó chỉ là chuyện say nắng nhất thời bắt đầu từ sân pickleball, từ những lần đánh chung, nói chuyện với cô gái tên Mai kém anh 4 tuổi.

Chồng xin lỗi, hứa sẽ cắt đứt với cô gái kia. Anh hứa sau này chỉ chơi pickleball với những anh bạn thân thiết. Anh nói sẽ về sớm hơn, sẽ minh bạch hơn, không để tôi phải nghi ngờ thêm lần nào nữa.

Anh nói rất nhiều về hai chữ “gia đình”, về hôn nhân của chúng tôi, về dự định có con trong tương lai gần mà chúng tôi từng nhiều lần nói đến.

Lòng tôi đau đớn, tôi muốn những ngày tháng hạnh phúc quay trở lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Tôi muốn có con cùng anh, xây dựng tương lai cùng anh. Nhưng làm sao hàn gắn được niềm tin đã rạn nứt?

Dù anh hứa hẹn nhưng mỗi khi anh khoác ba lô đi chơi pickleball, tim tôi lại nhói lên với bao ngờ vực. Tôi biết, trong tôi vẫn còn đó một nỗi sợ rất rõ: Tôi sẽ mãi là người đứng ngoài, luôn phải đoán xem hôm nay anh đang ở đâu, với ai và có nói thật hay không.

Nếu ở lại để cho anh cơ hội, tôi sẽ mất bao lâu mới có thể chữa lành, buông bỏ và tha thứ hoàn toàn? Tôi sợ mình dần trở thành một người đàn bà đa nghi, khô cạn, sống cạnh chồng mà lòng lúc nào cũng nổi sóng.

Hãy cho tôi lời khuyên. Tôi nên làm gì lúc này?

Related Posts

Our Privacy policy

https://bantinnhanh24.com - © 2026 News