Chồng bắt vợ b/ỏ th;ai để dễ bề đến với người khác, vợ quyết định bỏ tr;ốn vào miền nam sinh con. 7 năm sau cô dắt 2 con trai trở về, bắt đầu kế hoạch khiến chồng cũ đ;iêu đ;ứng…Trong đêm mưa tầm tã, cô ôm chặt bụng bầu đang giãy giụa từng cơn đau thắt, từng bước chạy ra khỏi căn nhà từng gọi là tổ ấm. Phía sau lưng, giọng nói lạnh lùng của chồng vẫn vang vọng trong đầu:
“B/ỏ đi. Cái th/ai đó là gánh nặng. Tôi cần tự do.”
Bảy năm sau, cô quay trở về, không chỉ với một đứa con trai – mà là hai, và một kế hoạch được chuẩn bị kỹ lưỡng để người đàn ông phản bội ấy phải trả giá…
Hà Nội, mùa thu năm 2018, cái lạnh len lỏi qua từng khe cửa gỗ cũ kỹ. Trong một căn biệt thự sang trọng ở phố Tây Hồ, Ngọc Anh ngồi lặng lẽ trên ghế sofa, tay đặt lên bụng – nơi hai sinh linh bé bỏng đang lớn dần từng ngày. Cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải sống trong sợ hãi khi mang th;ai, đặc biệt là sợ… chính chồng mình.
Trí – người chồng mà cô từng yêu đến mù quáng, đã không còn là người đàn ông của ngày đầu. Thành đạt, quyền lực, nhưng cũng dối trá và lạnh lùng. Gần đây, anh hay về muộn, thậm chí có đêm không về. Và rồi, trong một bữa cơm tối vắng lặng, Trí n;ém xuống bàn ly nước lọc, giọng dứt khoát:
— “Ph;á th/ai đi. Anh không muốn đứa trẻ này. Anh sắp có một cơ hội lớn, anh cần tự do.”
Ngọc Anh ch/ết l;ặng. Cô không đáp. Cô biết rõ cơ hội mà Trí nhắc tới – là cô con gái của ông Phú, một đại gia bất động sản có quyền thế đang muốn tìm rể. Trí không che giấu tham vọng nữa.
— “Anh điên rồi, Trí. Đó là con anh!” – Ngọc Anh gào lên, nước mắt ứa ra.
— “Là con thì sao? Nó cản đường anh. Em giữ nó thì tự gánh lấy hậu quả.”
Đêm đó, Ngọc Anh biết mình không còn lựa chọn. Cô lặng lẽ thu xếp đồ, giấu nhẹm giấy siêu âm song th;ai, nhét vào vali vài bộ quần áo, và trốn khỏi ngôi nhà từng là nơi khởi đầu của tình yêu.
Cô đi về phía Nam – không hề quen ai, không biết sẽ làm gì, chỉ mang theo quyết tâm sống để bảo vệ hai sinh linh bé nhỏ.
Sài Gòn chào đón cô bằng cái nắng gay gắt và sự xô bồ. Nhưng giữa chốn đông đúc ấy, cô tìm được một nhà trọ nhỏ ở Gò Vấp. Chủ trọ – một người phụ nữ từng trải – thương hoàn cảnh của Ngọc Anh nên cho ở nợ vài tháng đầu. Ngọc Anh làm đủ nghề: bán hàng online, nhập đồ second-hand, thậm chí từng dọn vệ sinh nhà hàng. Cô bầu to nhưng không dám nghỉ làm.
Ngày sinh, cô ngất lịm trong phòng trọ vì đau bụng, được chủ trọ đưa đi bệnh viện. Hai đứa trẻ – song thai hai trai – ra đời khỏe mạnh. Cô đặt tên là Minh và Khang, với mong muốn con sẽ sống thông minh và khỏe mạnh, khác với cuộc đời mẹ.
Những năm sau đó là chuỗi ngày dài vừa nuôi con vừa học thêm kỹ năng. Ngọc Anh ghi danh vào một lớp học nghề thẩm mỹ, làm quen với thị trường spa. Nhờ sự kiên cường và đầu óc nhanh nhạy, cô mở được một spa nhỏ tại quận 3 sau 5 năm, dần ổn định.
Hai đứa bé lớn lên ngoan ngoãn, thông minh, thường hay hỏi: “Ba con là ai?” – Cô chỉ mỉm cười, lảng tránh:
— “Ba đang ở rất xa. Mẹ và ba đã từng rất yêu nhau. Nhưng giờ, chỉ có mẹ ở đây thôi.”
Đến khi Minh và Khang tròn 7 tuổi, một ngày mưa như năm xưa, cô nhìn mình trong gương. Người phụ nữ từng gầy gò, đau khổ ngày nào nay đã trở thành một người mẹ mạnh mẽ, ánh mắt sắc sảo, khí chất đĩnh đạc. Cô cầm điện thoại, tra vé máy bay về Hà Nội, lẩm bẩm:
— “Đã đến lúc…
Chiếc Airbus hạ cánh xuống Nội Bài trong một buổi chiều cuối thu 2025, trời Hà Nội xám xịt, gió bấc thổi mạnh như muốn xé toạc lớp áo khoác mỏng của Ngọc Anh. Cô bước ra khỏi cửa kiểm soát an toàn, tay trái dắt Minh, tay phải dắt Khang. Hai đứa trẻ lần đầu thấy thủ đô, mắt tròn xoe ngắm những hàng cây vàng úa bên đường cao tốc.
“Ở đây lạnh hơn Sài Gòn nhiều mẹ ơi,” Minh kéo cao cổ áo khoác, hơi thở thành khói.
“Ừ, nhưng cũng đẹp hơn nhiều,” Ngọc Anh mỉm cười, ánh mắt lướt qua tấm biển quảng cáo khổng lồ bên đường: “Tập đoàn BĐS Phú Long – Chủ đầu tư dự án The Sapphire 2 – Tổng giám đốc: Nguyễn Hoàng Trí”.
Bảy năm, anh ta đã leo lên tới đó. Nhờ cưới con gái ông Phú, nhờ ly hôn vợ bầu, nhờ vứt bỏ hai đứa con chưa kịp chào đời. Tốt. Càng cao thì càng đau khi ngã.
Cô không về ngay Hà Nội làm ầm ĩ. Ngọc Anh chọn một căn penthouse nhỏ ở Ciputra, đăng ký cho hai con vào trường quốc tế gần đó. Spa của cô ở Sài Gòn đã có ba chi nhánh, doanh thu mỗi tháng gần chục tỷ, đủ để cô âm thầm mua lại 12% cổ phần của Phú Long qua ba công ty bình phong ở nước ngoài mà không một ai hay biết.
Bước đầu tiên: xuất hiện.
Buổi đấu giá từ thiện của giới thượng lưu Hà Nội tại khách sạn Metropole. Ngọc Anh mặc một chiếc váy dạ hội đen dài, lưng trần, tóc búi cao để lộ chiếc cổ thiên nga và viên kim cương 15 carat ở cổ – món quà tự thưởng sinh nhật năm ngoái. Cô bước vào sảnh tiệc, lập tức thu hút mọi ánh nhìn.
Trí đứng ở góc phòng, tay khoác vai người vợ mới – cô con gái ông Phú, giờ đã đậm người đi vì sinh hai đứa con gái. Anh mặc vest xám, vẫn đẹp trai lạnh lùng như ngày nào, nhưng khóe mắt đã có nếp nhăn của người đàn ông ngoài bốn mươi.
Khi ánh mắt anh chạm phải Ngọc Anh, ly champagne trên tay Trí khựng lại giữa không trung.
“Chào anh, lâu quá không gặp,” cô bước tới, giọng nhẹ như gió, nhưng đủ để cả bàn tiệc xung quanh im bặt.
Trí tái mặt. Người vợ mới nhíu mày: “Anh biết cô ta à?”
“Một… người quen cũ,” Trí lắp bắp, mắt không rời khỏi Ngọc Anh.
Ngọc Anh mỉm cười, cúi xuống chào người vợ: “Chị là vợ mới của anh Trí phải không? Em nghe danh đã lâu. Chị thật hạnh phúc, lấy được người chồng… biết từ bỏ đúng lúc.”
Câu nói nhẹ nhàng, nhưng như dao cắt. Mặt người vợ tím tái. Trí vội kéo tay vợ: “Anh đưa em ra kia một lát.”
Trước khi đi, Trí ghé sát tai Ngọc Anh thì thầm: “Em muốn gì?”
Cô nghiêng đầu, hơi thở thơm mùi nước hoa Creed phả vào tai anh: “Muốn gì à? Muốn anh nhớ lại cái đêm mưa năm ấy. Và muốn anh biết, gánh nặng mà anh bỏ đi… giờ đã lớn hơn anh rất nhiều.”
Rồi cô xoay người rời đi, để lại Trí đứng đó như tượng đá.
Đêm đó, Trí không ngủ được. Anh lục lại mọi ký ức, nhớ đến cái thai bị anh ép bỏ, nhớ đến đêm Ngọc Anh biến mất. Anh từng nghĩ cô đã phá thai thật, từng thở phào nhẹ nhõm. Giờ thì anh không chắc nữa.
Ba ngày sau, một phong bì màu vàng nghệ được gửi đến văn phòng anh. Bên trong là hai tấm ảnh: hai cậu bé giống anh như đúc, một tấm chụp ở trường quốc tế, một tấm chụp ở sân chơi Ciputra. Dưới ảnh là dòng chữ viết tay bằng bút mực đỏ:
“Chúng nó gọi con khác là ba. Nhưng máu mủ thì không nói dối được, anh Trí ạ.”
Trí run rẩy cầm ảnh. Đầu óc anh quay cuồng. Hai đứa con trai. Song sinh. Bảy tuổi.
Cùng lúc đó, cổ phiếu Phú Long bắt đầu lao dốc không phanh vì một chuỗi tin đồn: “Tổng giám đốc ngoại tình, ép vợ cũ phá thai, giờ vợ cũ trở về đòi quyền nuôi con và tài sản”. Không ai biết tin từ đâu ra, nhưng báo lá cải thì tha hồ bới móc.
Ông Phú – bố vợ Trí – nổi trận lôi đình, đòi ly hôn con gái nếu Trí không giải quyết sạch sẽ scandal. Vợ mới thì gào khóc, dọa mang con về nhà ngoại.
Trí lao đến Ciputra lúc nửa đêm, đập cửa căn penthouse như điên.
Ngọc Anh ra mở cửa, mặc áo choàng lụa trắng, tóc xõa, bình thản đến lạ.
“Em muốn gì? Tiền à? Bao nhiêu cũng được!” Trí gào lên.
Ngọc Anh nghiêng đầu nhìn anh, rồi bất ngờ mở rộng cửa. Minh và Khang đứng sau lưng mẹ, hai đứa trẻ nhìn người đàn ông lạ mặt bằng ánh mắt tò mò xen lẫn lạnh lùng.
“Các con, đây là chú Trí. Chú ấy từng bảo mẹ bỏ các con đi đấy,” Ngọc Anh nói, giọng dịu như ru.
Hai đứa trẻ không nói gì, chỉ nhìn Trí. Ánh mắt trong veo nhưng sắc lạnh đến mức Trí lùi lại một bước.
Ngọc Anh tiến sát lại, kề môi vào tai anh thì thầm:
“Em không cần tiền của anh. Em chỉ muốn mỗi ngày trôi qua, anh đều phải nhớ: Những gì anh bỏ đi năm xưa, giờ đang đứng cao hơn anh rất nhiều. Và chúng sẽ không bao giờ gọi anh là ba.”
Cô đóng sầm cửa lại.
Ngoài hành lang, Trí quỳ sụp xuống, hai tay ôm đầu. Tiếng mưa lại rơi, như cái đêm bảy năm trước.
Nhưng lần này, không còn ai chạy trốn nữa.
Người chạy… chính là anh.