Tôi nuốt cục tức vào trong, quay sang nói với vợ thì cô ấy chỉ bối rối: “Thôi anh ạ…”.
Vợ tôi là giáo viên mầm non, hiền lành, chu đáo, ít nói, nói đúng hơn là vợ tôi dịu dàng quá mức, nhiều lúc tôi mong cô ấy mạnh mẽ hơn một chút thì tôi đã đỡ mệt mỏi hơn rất nhiều.
Chúng tôi sống trong một căn hộ hai phòng ngủ ở Hà Nội, cuộc sống tạm đủ đầy và yên ổn. Mọi thứ bắt đầu đảo lộn kể từ khi em gái vợ, con bé tên Yến, được mẹ vợ gửi từ quê lên thành phố ở nhờ để “tìm việc làm cho ra hồn”.
Ban đầu tôi không có ý kiến gì, mẹ vợ gọi điện trực tiếp cho tôi, giọng ngọt ngào khéo léo nhưng thâm ý thì ép buộc: “Con giúp mẹ và em với, Yến nó không quen ai ở thành phố ngoài vợ chồng con, ở quê mãi thì hư đời nó mất. Giờ bố mẹ chỉ biết bám víu vào vợ chồng con, em nó có nên người hay không là ở các con cả”.
Tôi nghĩ mọi chuyện cũng đơn giản, cho em vợ ở nhờ thì cứ ở, cũng không ảnh hưởng gì, ai ngờ con bé ở được 3 ngày đã khiến tôi hối hận không kịp.
Yến mới 21 tuổi, học chưa xong cao đẳng đã bỏ ngang, không có bằng cấp, cũng không có định hướng gì rõ ràng. Sáng ngủ nướng đến 10 giờ, trưa gọi đồ ăn ship, chiều nằm bấm điện thoại, tối khuya còn mở nhạc ầm ĩ trong phòng. Tôi đi làm cả ngày về mệt, mở cửa ra là thấy cảnh nhà bừa bộn, dép vứt giữa lối đi, chén bát chất đống trong bồn rửa. Vợ tôi thì chỉ biết nhỏ nhẹ nhắc: ” Yến ơi, giúp chị dọn dẹp chút”, nhưng con bé lơ luôn như không nghe thấy.

Ảnh minh họa
Có một lần, tôi nói thẳng: “Em không đi xin việc thì cũng phụ giúp chị dọn nhà chứ? Ở nhà cả ngày em không thấy áy náy à?”.
Nó nhìn tôi trừng trừng, rồi trả lời tỉnh queo: “Anh là anh rể em chứ không phải bố em. Em ở nhờ vài bữa chứ có phải ăn bám cả đời đâu mà phải dọn dẹp như giúp việc?”.
Tôi nuốt cục tức vào trong, quay sang nói với vợ thì cô ấy chỉ bối rối: ” Thôi anh ạ, nó đang tuổi nổi loạn, từ từ rồi em bảo nó”. Vấn đề là “từ từ” ấy kéo dài hơn hai tháng rồi, mà con bé vẫn chưa tìm được việc, không chịu làm gì, chỉ quanh quẩn trong nhà, đôi khi còn mang bạn bè về tụ tập ngay phòng khách (thế mà mẹ vợ tôi bảo con bé không quen ai ở thành phố).
Có hôm tôi nói vợ: “Em gọi điện cho mẹ em đi, bảo bà đón nó về”.
Vợ tôi im lặng một lúc rồi chỉ nói: “Em xin lỗi nhưng mẹ bảo nếu mình không giữ nó lại thì nó sẽ bỏ nhà đi theo bạn. Mẹ sợ nó hư, nó hư là lỗi của vợ chồng mình”.
Tôi đang cân nhắc chuyển sang ngủ lại công ty vài hôm để tránh cãi vã nhưng liệu trốn có phải là cách giải quyết tốt nhất không? Hay tôi cần phải làm căng một lần cho ra ngô ra khoai? Nhưng nếu làm thế thì tôi sợ chính vợ mình sẽ là người tổn thương nhiều nhất. Tôi nên làm thế nào đây?
News
5 anh em cãi vã om sòm ngay trong đám giỗ mẹ vì 2 yến thịt lợn
Chẳng nhà ai như gia đình tôi, chị dâu, em chồng lớn tiếng cãi nhau ngay trong đám giỗ mẹ chỉ vì 2 yến thịt lợn, khiến tình cảm rạn nứt. Bố tôi mất đã nhiều năm. 2 năm trước,…
Một gia đình 4 người lần lượt đi xuống tầng hầm và không bao giờ trở lại: Thủ phạm hóa ra lại là củ khoai tây
Bé gái 8 tuổi – người duy nhất sống sót trong nhà đã phát hiện ra cảnh tượng kinh hoàng. Tờ Mirror đưa tin về vụ việc xảy ra ở Laishevo vào ngày 27 tháng 10 năm 2014. Một cô…
Hơn 90% người dùng điện thoại iPhone không biết công dụng của chiếc lỗ nhỏ cạnh camera
Chiếc lỗ nhỏ cạnh cụm camera sau là chi tiết quen thuộc với người dùng iPhone, nhưng không nhiều người biết công dụng thực sự của nó. Nếu quan sát mặt sau của iPhone, không ít người sẽ nhận thấy…
Sát Tết dương, nhà chồng báo lên chơi 20 người, ăn uống nhậu nhẹt thả phanh còn đi siêu thị mua núi đồ, bắt con dâu chi hết
Lan và Minh sống ở căn nhà ba tầng khang trang giữa Hà Nội. Tết Dương lịch năm nay rơi vào cuối tuần dài, Minh hào hứng bảo vợ: “Nghỉ mấy ngày, mình đi Đà Lạt chơi cho mát”. Lan…
Vợ đi công tác 1 tháng, tôi đến tìm vợ cũ nhưng người mở cửa khiến tôi sốc đứng không vững
Cửa mở và tôi chết lặng. Không phải vợ cũ… Vợ tôi đi công tác đúng một tháng, chuyến đi dài nhất kể từ ngày cưới. Trước lúc đi, cô ấy còn cẩn thận dặn từng việc nhỏ trong nhà,…
Đúng ngày đầy tháng của con, tôi bật lại mẹ chồng ngay giữa bữa tiệc gia đình, chồng lao vào t;á;t tôi không chút thương xót
Chỉ một câu nói nửa đùa nửa thật của mẹ chồng trong ngày đầy tháng con, tôi không kìm được mà bật lại. Cái giá phải trả là một cái tát từ chồng và phải ôm con bỏ về nhà…
End of content
No more pages to load