Đêm tân hôn, tôi nằm trằn trọc, nhìn lên trần nhà trắng toát, không tài nào ngủ được.
Tôi và vợ cũ quen nhau từ những năm đại học. Khi ấy, chúng tôi chỉ là hai đứa bạn cùng nhóm học, hay ngồi lại thư viện đến tối muộn, chia nhau ổ bánh mì rẻ tiền và mơ mộng về một tương lai đủ đầy. Tình bạn lớn dần thành tình yêu lúc nào không hay. Ra trường, chúng tôi kết hôn, dọn về một căn nhà trọ nhỏ, bắt đầu cuộc sống vợ chồng bằng hai bàn tay trắng và mức lương chỉ vừa đủ ăn.
Những ngày đầu, dù nghèo nhưng vui. Thế nhưng, càng sống lâu trong cảnh chật vật, tôi càng không cam chịu. Tôi nhìn bạn bè lần lượt mua nhà, đổi xe, còn mình thì vẫn loay hoay với tiền điện tiền nước, thuê nhà, trong đầu tôi lúc đó chỉ có một suy nghĩ rằng mình phải giàu nhanh, càng nhanh càng tốt.
Rồi nghe bạn rủ rê đầu tư chứng khoán, tôi âm thầm lao vào, giấu vợ vì sợ cô ấy lo lắng. Kết quả là tôi thua trắng. Ngày mang khoản nợ đầu tiên về nhà, tôi đã chuẩn bị tinh thần cho một trận cãi vã, nhưng vợ chỉ ngồi im, nước mắt rơi lã chã.
– Thôi, còn người là còn của. Mình cùng nhau làm ăn, cố gắng trả dần là được. Số tiền đã mất coi như mua một bài học đi.
Câu nói đó khiến tôi vừa biết ơn, vừa thấy bản thân bất lực. Thế nhưng, chính sự bao dung ấy lại khiến tôi càng không cam tâm. Tôi muốn gỡ gạc, muốn chứng minh rằng mình không phải kẻ thất bại. Tôi lén vay nặng lãi, tiếp tục lao vào chứng khoán. Lần này có lời, tôi mừng rỡ, tham lam, đầu tư tiếp… rồi lại mất tất cả. Sau vài lần như vậy, số nợ chồng chất lên tới cả tỷ đồng.
Khi vợ dọa ly hôn, tôi mới chịu dừng lại. Tôi làm việc giờ hành chính, tối chạy xe ôm, khuya về người mệt rã rời. Vợ tôi cũng tằn tiện từng đồng, gom góp đưa tôi trả nợ. Ba năm trôi qua như một guồng quay không lối thoát. Chúng tôi kiệt sức, cả thể xác lẫn tinh thần.

Khi tôi báo nợ về nhà lần đầu, vợ đã động viên tôi. (Ảnh minh họa)
Vợ tôi ngày càng gầy, da sạm đi vì thiếu ngủ. Tôi thì chán nản, thấy cuộc đời chỉ toàn là trả nợ và trả nợ. “Chuyện vợ chồng” thưa dần, những cuộc trò chuyện cũng chỉ xoay quanh tiền bạc, con cái. Khoảng cách giữa hai đứa lớn lên từng ngày mà không ai đủ sức kéo lại.
Ngày nào tôi cũng nghe vợ quát con, than thở chuyện chi tiêu. Những bữa cơm đơn điệu, mặn chát. Giọng nói oang oang vì mệt mỏi. Tôi bắt đầu cáu gắt, soi mói từng khuyết điểm nhỏ của vợ, quên mất rằng chính tôi mới là người đẩy gia đình đến cảnh này. Nhìn căn nhà trọ chật chội, bề bộn, tôi chỉ ước có thể trốn chạy.
Rồi trong một buổi tân gia nhà giám đốc, tôi gặp Ngọc, con gái ông. Tôi không có ý định gì, nhưng cô ấy lại chủ động làm quen, theo đuổi tôi quyết liệt. Từ lúc được con gái sếp để ý, công việc của tôi thuận lợi hẳn. Tôi được điều sang bộ phận nhàn hơn, có tương lai hơn, quen thêm nhiều mối quan hệ tốt.
Có tiền, tôi càng lạnh nhạt với vợ. Khi chuyện ngoại tình bị phát hiện, vợ tôi không làm ầm lên mà chỉ lặng lẽ nói:
– Em mệt rồi, mình dừng lại đi.
Tôi không níu kéo. Chúng tôi ly hôn, tôi giao con cho vợ nuôi. Một tháng sau, tôi tái hôn với Ngọc. Bố vợ mới cho tiền mua nhà, tôi hân hoan vì cuối cùng cũng có nhà ở thành phố, điều mà tôi từng mơ suốt bao năm.
Nhưng ngay đêm tân hôn, tôi đã chết lặng.

Đêm tân hôn là đêm đầu tiên của tôi và Ngọc, nên tôi đã rất mong chờ. (Ảnh minh họa)
Tôi và Ngọc tuy là mối tình vụng trộm, nhưng khi yêu chúng tôi chưa từng vượt quá giới hạn. Hay nói cách khác, đêm tân hôn chính là đêm đầu tiên của chúng tôi và tôi đã rất mong chờ.
Khi Ngọc bước ra từ phòng tắm, vén chiếc váy lụa lên, tôi sững sờ khi thấy trên đùi cô ấy có một vết sẹo to, nhăn nhúm. Tôi không nói được lời nào. Ngọc nhìn tôi, giọng run run hỏi:
– Anh không nhớ em sao?
Rồi Ngọc thú nhận, cô ấy chính là mối tình qua mạng tôi từng yêu khi còn là sinh viên. Ngày đó, sau một thời gian nhắn tin qua mạng, cô ấy tìm về quê gặp tôi. Tôi đã sốc vì ngoại hình cô ấy khác xa ảnh, rồi từ chối phũ phàng, nói những lời làm tổn thương cô ấy. Sau đó, vì tuyệt vọng, cô ấy lao ra đường mà không để ý rồi bị tai nạn giao thông, gãy xương đùi, phải phẫu thuật, để lại những vết sẹo ấy.
Ngọc còn kể rằng cô đã phẫu thuật thẩm mỹ để đẹp hơn, nhưng suốt thời gian qua, cô ấy luôn mang trong lòng hình bóng tôi. Cuộc gặp lại ở tiệc tân gia khiến cô tin đó là định mệnh, và bằng mọi giá muốn có tôi.
Nghe xong, tôi chết lặng. Những mảnh ký ức cũ ùa về, đặc biệt là gương mặt Ngọc năm xưa. Dù cô ấy bây giờ đã khác, đẹp hơn, tự tin hơn, nhưng hình ảnh cũ ấy cứ bám lấy tâm trí tôi, không sao xua đi được.
Đêm tân hôn, tôi nằm trằn trọc, nhìn lên trần nhà trắng toát. Tôi không dám quay sang phía Ngọc. Trong đầu tôi vang lên một câu hỏi đáng sợ: nếu sau này có con, lỡ nó giống gương mặt cũ của cô ấy thì sao? Nghĩ đến đó, tim tôi thắt lại, vừa sợ hãi vừa tội lỗi. Tôi không biết có nên tiếp tục cuộc hôn nhân này hay không nữa?
News
Con gái lấy chồng xa gửi cho bố đôi giày đi Tết nhưng chân ông đi cỡ 40 con lại gửi cỡ 43
Gió bấc cuối năm rít từng cơn qua khe cửa sổ gỗ mục nát, mang theo cái lạnh thấu xương của những ngày cận Tết. Ông Nam ngồi co ro bên bếp lửa, tay mân mê đôi giày da màu…
Bố mẹ vừa m/ấ/t chị gái đã b/ỏ 2 em th:ơ d:ại để đi lấy chồng, tuyên bố: “Thân ai nấy lo”, 20 năm sau chị quay về đòi mảnh đất 3 tỷ
Ngày chị cả Hạnh lên xe hoa, trời mưa tầm tã như trút nước. Đó không phải là cơn mưa hồng phúc, mà như nước mắt của trời thương cho cái gia cảnh tang thương của ba chị em nhà…
Đứa cháu m/ồ c/ôi cả cha lẫn mẹ đạp xe 50km đến nhà cậu vay 3 triệu để nhập ĐH ai ngờ cậu bảo: “T/ao làm gì có tiền mà cho m/ày vay”
Cơn mưa rào mùa hạ trút xuống mái tôn lỗ chỗ nhưng không át nổi tiếng khóc xé lòng của thằng bé 10 tuổi là tôi. Năm tôi lên 6, một tai nạn giao thông thảm khốc đã cướp đi…
30 t/uổi có bằng Thạc sĩ nhưng vẫn ế, tôi ch::án đời thuê anhh xe ôm với giá 3 triệu đưa về ra mắt bố mẹ cho qua 2 ngày Tết
Ba mươi tuổi. Tấm bằng Thạc sĩ Kinh tế cất gọn trong tủ kính, còn tôi thì như món hàng tồn kho nằm chỏng chơ giữa dòng đời tấp nập. Cứ mỗi độ Tết đến, áp lực không đến từ…
Người đàn ông sửa xe ở vậy 22 năm nuôi con ri:êng của người yêu cũ, ai ngờ tới ngày con nhận bằng tốt nghiệp thì mẹ ru::ột quay về đòi nhận
Nắng tháng Sáu vàng rực rỡ đổ xuống sân trường Đại học. Giữa rừng người áo quần là lượt, nước hoa thơm phức, chú Quang đứng nép mình sau gốc xà cừ già. Chú cứ chùi mãi đôi bàn tay…
Vợ được thưởng Tết 500 triệu, nhưng vừa về đến nhà chồng đã bảo: “Chuyển hết anh mua 4 cây vàng để làm hồi môn cho em nó đi lấy chồng”
Gió bấc rít từng hồi qua khe cửa kính tòa nhà văn phòng vắng lặng. 9 giờ tối ngày 28 Tết, Mai gập chiếc laptop lại, thở hắt ra một hơi dài nhẹ nhõm. Tiếng “ting ting” từ điện thoại…
End of content
No more pages to load