×
×

Đúng 5h55 sáng mỗi ngày, Hàng xóm nhà tôi có một thói quen kỳ lạ mà cả khu không ai hiểu nổi:  ông đứng trước cổng nhà tôi, gõ cốc cốc cốc, rồi nói câu quen thuộc như máy: “Cho tôi xin một ly nước gừng nóng!”

Đúng 5h55 sáng mỗi ngày, Hàng xóm nhà tôi có một thói quen kỳ lạ mà cả khu không ai hiểu nổi:  ông đứng trước cổng nhà tôi, gõ cốc cốc cốc, rồi nói câu quen thuộc như máy:

“Cho tôi xin một ly nước gừng nóng!”

Không lệch một phút.

Ban đầu, tôi còn tưởng ông đùa. Nhưng hết ngày này sang ngày khác, bất kể mưa gió, bão đêm, rét th;ấu x;ương, ông vẫn xuất hiện đúng giờ như… chuông báo thức s;ống.
Nhiều hôm hai vợ chồng tôi làm về muộn, muốn ngủ bù chút thôi cũng không thể. Chỉ cần nghe tiếng “cốc cốc”, tôi đã hết buồn ngủ luôn.

Vợ tôi thương người, lúc nào cũng tất tả chạy xuống đun nước. Tôi thì đôi lúc c;;áu, từng nói:

“Hay hôm nào kệ bác ấy đi. Phiền quá!”

Nhưng vợ tôi gạt đi:

“Thôi… tội nghiệp người ta. Có tuổi rồi, lại ne/o đơn.”

Thật ra tôi cũng tò mò: vì sao ông hàng xóm nhất định phải uống nước gừng nhà tôi mà không phải nhà khác? Nhưng ông chỉ cười trừ:
“Thói quen ấy mà!”

Hôm đó, mọi chuyện bắt đầu l/ạ l/ùng.
Đã 9h… rồi 10h.
Không tiếng gõ cửa. Không giọng nói quen thuộc. Không bóng dáng ông hàng xóm khụ trong chiếc áo len cũ.

Vợ tôi lo ngay:
“Hay bác Tư ốm? Từ ngày mình về đây, chưa bao giờ bác đi trễ.”

Câu nói ấy khiến tim tôi đập th/ì/nh th/ị/ch.
Có gì đó sai sai.

Hai vợ chồng chạy sang. Cửa khóa trong. Ch/ó không s/ủa như mọi lần.

Tôi gọi:

“Bác Tư ơi!”

Không ai trả lời.

Tôi nhìn qua khe cửa sổ — tivi vẫn bật, đèn vẫn sáng, ấm nước còn đặt trên bếp.
Một cảm giác l;;ạnh dọc số;;ng l;;ưng.

Tôi l;eo lên tường, nh;ảy xuống sân.
Cửa trong không khóa.
Tôi đ;;ẩy nhẹ.

Cánh cửa kêu “k;ét” một tiếng rất dài…

Và rồi… tôi đứng s;;ững lại.

Ông Tư nằm g;ục bên bàn uống nước. Trên bàn là một cốc nước gừng đã pha dở, khói vẫn còn l;;ảng bả;;ng. Dưới tay ông là một tờ giấy màu vàng úa, chữ viết r;;un r;;un:

“…Mai là giỗ bà nhà tôi. Bà thích nước gừng… Tôi sợ quên nên nhờ cậu pha giúp mỗi sáng. Nhờ cái ly nước đó… tôi thấy như bà vẫn còn đâu đây…”

Tôi run tay nhấc tờ giấy lên. Vợ tôi đứng sau, che miệng không nói nổi câu nào.

Đúng lúc đó — tôi nghe tiếng kh;;ụt kh;;ịt y–ếu ớ–t phía dưới.
Ông Tư chưa ch;;eet. Ông chỉ ng;;ất, hơi thở rất m–ỏng. Chắc ông cố pha nước nhưng không kịp uống.

Tôi ôm ông lên, vội gọi xe cấp cứu.

Tối hôm đó, khi ông Tư tỉnh lại, việc đầu tiên ông hỏi là:

“Ly nước gừng… còn ấm không?”

Tôi nghẹn lại.

Từ hôm đó, đúng 5h55 sáng, tôi là người chủ động mang ly nước gừng sang.
Không còn phiền nữa. Chỉ còn lại một nỗi thương khó tả.

Và đôi khi…
đến người khiến ta khó chịu mỗi ngày… lại là người cô đơn nhất thế giới.


Related Posts

Our Privacy policy

https://bantinnhanh24.com - © 2025 News