Năm nay tôi 35 tuổi, cái tuổi không còn trẻ để mơ mộng, cũng chưa đủ già để nói rằng mình đã trải đời. Nhưng có một chuyện tôi luôn canh cánh trong lòng, đó là phải có một mái nhà của riêng mình.
Tôi sinh ra ở vùng quê nghèo, lên thành phố học rồi làm việc, tay trắng lập nghiệp. Sau khi kết hôn, vợ chồng tôi thuê nhà suốt gần 10 năm trời, lương ba cọc ba đồng, dành dụm từng chút một, chỉ mong có ngày đủ tiền mua một căn nhà nhỏ để ổn định cuộc sống, không còn phải nay đây mai đó, hay nơm nớp lo bị chủ nhà lấy lại chỗ ở, đau đầu trước những lần tăng giá nhà.
Cơ hội mua nhà đến bất ngờ khi một căn hộ ở vùng ven được rao bán với giá tốt. Vợ chồng tôi tính toán mãi, gom hết tiền tiết kiệm, cộng thêm vay mượn bạn bè, họ hàng, vẫn thiếu gần 500 triệu. Chúng tôi đắn đo việc vay ngân hàng, nhưng vợ tôi không thích cảnh nợ nần lâu dài. Cô ấy bảo:
– Thà vay người quen rồi cố gắng trả sớm, còn hơn còng lưng trả lãi ngân hàng.
Nghe cũng hợp lý. Thế là tôi mạnh dạn gọi điện hỏi mượn vài người bạn thân, anh em bên nội, bên ngoại. Ai cũng giúp trong khả năng, người vài chục, người trăm triệu. Cuối cùng, số tiền cũng gần đủ.
Nhưng điều tôi không ngờ là bố vợ tôi, một người đàn ông ít nói, sống điềm đạm, lại âm thầm đưa cho tôi 500 triệu đồng.

Khi bàn chuyện mua nhà, vợ khuyên nên vay người thân để tránh trả lãi ngân hàng. (Ảnh minh họa)
Hôm đó ông gọi tôi ra quán cà phê gần nhà, đặt ly cà phê đen trước mặt rồi nói:
– Bố biết hai đứa vất vả nhiều năm rồi. Lần này mua được nhà là điều đáng mừng. Số tiền này, con cầm lấy mà bù vào, coi như của hồi môn mà ngày xưa bố mẹ nợ cái hai con.
Tôi sững người. Ngày cưới, tôi có đưa sính lễ là 200 triệu, bao gồm cả vàng cưới và lễ đen, số tiền khi đó với tôi là cả một gia tài. Tôi không đòi hỏi gì, chỉ mong mọi việc suôn sẻ. Nhưng tôi vẫn nhớ rõ, vợ tôi không có của hồi môn, không xe, không vàng, không gì cả. Khi đó tôi chỉ nghĩ, chắc nhà vợ khó khăn nên không chuẩn bị được.
Sau này tôi mới biết, số tiền sính lễ năm đó đã bị em vợ tôi “mượn tạm” để làm ăn. Làm ăn thì không thấy đâu, chỉ thấy em ấy thay điện thoại, đổi xe liên tục.
Bố vợ tôi kể lại chuyện cũ mà giọng vẫn nghèn nghẹn. Ông bảo ngày đó đã rất tức giận khi biết con trai lừa mẹ lấy hết tiền hồi môn của chị gái. Nhưng là bố, ông không muốn nhà cửa lục đục vì tiền nên đành im lặng. Cũng vì chuyện đó mà ông luôn cảm thấy có lỗi với vợ chồng tôi.
Tôi không nói nên lời. Tôi biết 500 triệu đó là cả gia tài ông tích góp cả đời, từ lương hưu, từ tiền làm thêm vặt vãnh, từ sự tằn tiện không dám ăn ngon mặc đẹp. Nhận số tiền đó, tôi thấy nặng trĩu cả lòng.
Và rồi chuyện đến tai em vợ tôi. Anh ta đùng đùng kéo đến nhà tôi, gõ cửa dồn dập. Vừa thấy mặt tôi, anh ta không chào hỏi gì, chỉ vỗ vai tôi một cái mạnh như dằn mặt rồi nói:
– Chuyện ông già cho anh 500 triệu tôi biết rồi. Nếu anh đã cầm số tiền đó thì sau này ông già có ốm đau, cần người chăm sóc thì lo liệu hết đi nhé. Tôi không dính vào đâu. Còn nếu không muốn rước thêm rắc rối, thì tốt nhất là trả tiền lại cho ông sớm.
Nghe xong, tôi lặng người.
Tôi không sợ trách nhiệm. Tôi thương bố vợ như bố ruột. Nếu ông bệnh tật hay già yếu, tôi sẵn sàng chăm sóc ông chu đáo, không phải vì 500 triệu mà vì ông là người tử tế, sống có trước có sau. Nhưng tôi biết rõ tính em vợ, người như anh ta, nếu tôi giữ số tiền kia, chắc chắn sẽ đùn đẩy trách nhiệm, tìm cách “tống” ông sang cho vợ chồng tôi, rồi rũ bỏ hoàn toàn phần làm con của mình.
Tôi không muốn sống trong cảnh như vậy. Tôi không muốn bố vợ mình trở thành “gánh nặng” trong mắt con cái, cũng không muốn tranh chấp, bất hòa trong gia đình chỉ vì một số tiền.

Tôi đã trả lại tiền cho bố vợ vì không muốn ông trở thành “gánh nặng” trong mắt con cái. (Ảnh minh họa)
Tối hôm đó, tôi mang số tiền đến trả lại bố vợ. Ông ngạc nhiên, tôi chỉ nhẹ nhàng nói:
– Bố giữ lại số tiền này mà dưỡng già. Nhà cửa con lo được, vợ chồng con vất vả cũng là vì tương lai của chính mình. Bố không nợ con gì cả, ngược lại, con cảm ơn bố vì đã luôn tin tưởng và yêu thương tụi con như con ruột.
Bố vợ tôi rưng rưng nước mắt. Ông không nói gì, chỉ gật đầu và ôm tôi một cái thật chặt. Đó là lần đầu tiên tôi thấy ông khóc.
Một thời gian sau, vợ chồng tôi dọn về căn hộ mới. Dù không rộng rãi lắm, nhưng là của mình, nơi đầu tiên chúng tôi gọi là tổ ấm thực sự.
Điều bất ngờ là vài người bạn thân biết chuyện đã cảm phục tấm lòng của tôi, họ góp vốn chung, rủ tôi cùng đầu tư một tiệm cà phê nhỏ. Ban đầu tôi còn e dè, nhưng rồi cũng thử sức. Không ngờ tiệm mở ra thuận lợi, ngày càng đông khách.
Cuộc sống bắt đầu khấm khá hơn. Tôi không giàu, nhưng đủ sống và đủ để bố mẹ hai bên không phải lo lắng gì. Em vợ tôi sau một thời gian bấp bênh cũng bắt đầu xuống dốc, nợ nần chồng chất, nhưng tôi không xen vào. Mỗi người đều phải chịu trách nhiệm với lựa chọn của chính mình.
Điều tôi quý nhất là tình cảm gia đình khi tôi có một người bố vợ nhân hậu, một người vợ hết lòng vì chồng con, và một tổ ấm nhỏ do chính tay mình gây dựng nên. Cuộc sống có thể không hoàn hảo, nhưng nếu sống tử tế, chúng ta sẽ nhận lại những điều tốt đẹp.
Với tôi, căn nhà ấy không chỉ là tài sản, mà là biểu tượng của sự cố gắng, của tình thương và cả sự buông bỏ đúng lúc. Vì đôi khi, trả lại tiền lại là cách giữ lại được nhiều thứ hơn.
News
Con gái lấy chồng xa gửi cho bố đôi giày đi Tết nhưng chân ông đi cỡ 40 con lại gửi cỡ 43
Gió bấc cuối năm rít từng cơn qua khe cửa sổ gỗ mục nát, mang theo cái lạnh thấu xương của những ngày cận Tết. Ông Nam ngồi co ro bên bếp lửa, tay mân mê đôi giày da màu…
Bố mẹ vừa m/ấ/t chị gái đã b/ỏ 2 em th:ơ d:ại để đi lấy chồng, tuyên bố: “Thân ai nấy lo”, 20 năm sau chị quay về đòi mảnh đất 3 tỷ
Ngày chị cả Hạnh lên xe hoa, trời mưa tầm tã như trút nước. Đó không phải là cơn mưa hồng phúc, mà như nước mắt của trời thương cho cái gia cảnh tang thương của ba chị em nhà…
Đứa cháu m/ồ c/ôi cả cha lẫn mẹ đạp xe 50km đến nhà cậu vay 3 triệu để nhập ĐH ai ngờ cậu bảo: “T/ao làm gì có tiền mà cho m/ày vay”
Cơn mưa rào mùa hạ trút xuống mái tôn lỗ chỗ nhưng không át nổi tiếng khóc xé lòng của thằng bé 10 tuổi là tôi. Năm tôi lên 6, một tai nạn giao thông thảm khốc đã cướp đi…
30 t/uổi có bằng Thạc sĩ nhưng vẫn ế, tôi ch::án đời thuê anhh xe ôm với giá 3 triệu đưa về ra mắt bố mẹ cho qua 2 ngày Tết
Ba mươi tuổi. Tấm bằng Thạc sĩ Kinh tế cất gọn trong tủ kính, còn tôi thì như món hàng tồn kho nằm chỏng chơ giữa dòng đời tấp nập. Cứ mỗi độ Tết đến, áp lực không đến từ…
Người đàn ông sửa xe ở vậy 22 năm nuôi con ri:êng của người yêu cũ, ai ngờ tới ngày con nhận bằng tốt nghiệp thì mẹ ru::ột quay về đòi nhận
Nắng tháng Sáu vàng rực rỡ đổ xuống sân trường Đại học. Giữa rừng người áo quần là lượt, nước hoa thơm phức, chú Quang đứng nép mình sau gốc xà cừ già. Chú cứ chùi mãi đôi bàn tay…
Vợ được thưởng Tết 500 triệu, nhưng vừa về đến nhà chồng đã bảo: “Chuyển hết anh mua 4 cây vàng để làm hồi môn cho em nó đi lấy chồng”
Gió bấc rít từng hồi qua khe cửa kính tòa nhà văn phòng vắng lặng. 9 giờ tối ngày 28 Tết, Mai gập chiếc laptop lại, thở hắt ra một hơi dài nhẹ nhõm. Tiếng “ting ting” từ điện thoại…
End of content
No more pages to load