Trong lòng tôi đã chắc chắn gia đình Quân sẽ phủi tay quay lưng tuyên bố hủy hôn vì điều kiện quá vô lý này. Ấy thế mà chỉ sau vài phút suy nghĩ thì bố mẹ Quân và anh đã lập tức đồng ý.
28 tuổi tôi được mai mối cho chồng. Ở vào cái tuổi đó đối với phụ nữ cũng không còn quá trẻ. Trước đó tôi cũng từng yêu hai người nhưng đều không đến được với nhau vì nguyên nhân gia đình. Bố mẹ tôi rất khó tính, tôi dẫn ai về nhà ông bà cũng tìm được điểm để chê. Dần dần họ tự ái rồi cũng kiếm cớ chia tay tôi cả.
Cho đến khi được mai mối cho Quân, người chồng hiện tại, bố mẹ tôi mới hài lòng. Có lẽ ông bà thấy con gái cũng sắp 30 tuổi rồi, còn kén chọn nữa thì sợ rằng “già kén kẹn hom”. Chúng tôi qua lại tìm hiểu có 4 tháng thì gia đình Quân vội giục giã chuyện đám cưới.

Cho đến khi được mai mối cho Quân, người chồng hiện tại, bố mẹ tôi mới hài lòng. (Ảnh minh họa)
Vậy nhưng đến lúc hai bên trên bàn thủ tục đám cưới thì lại có một vấn đề phát sinh, đó là số tiền thách cưới bố mẹ tôi đưa ra rất cao lên đến 500 triệu đồng.
Tôi sốc lắm, vội vã khuyên bố mẹ rằng thách cưới chỉ là thủ tục thôi, con số 500 triệu thật quá lớn đối với gia đình Quân. Tôi cũng chỉ là cô gái có chút ưa nhìn, công việc ổn định chứ không phải hoa khôi hoa hậu gì cả.
Song bố mẹ tôi không nghe. Ông bà bảo bao công sinh thành nuôi dạy tôi nên người, bây giờ thành người nhà Quân, số tiền 500 triệu vẫn là ít. Tôi chán nản và đau khổ nghĩ ông bà muốn bán con hay sao?
Trong lòng tôi đã chắc chắn gia đình Quân sẽ phủi tay quay lưng tuyên bố hủy hôn vì điều kiện quá vô lý này. Ấy thế mà chỉ sau vài phút suy nghĩ thì bố mẹ Quân và anh đã lập tức đồng ý.
Điều đó chỉ có thể nói rằng Quân rất yêu tôi như những gì anh vẫn thủ thỉ thổ lộ. Mọi chuyện thống nhất xong, đám cưới được tổ chức vô cùng suôn sẻ, ai cũng vui vẻ vì được lòng mình.
Đêm tân hôn là đêm đầu tiên của tôi và chồng. Thời gian quen nhau ngắn, anh bảo muốn giữ đến thời khắc thiêng liêng đêm tân hôn nên không hề đòi hỏi tôi trước đó. Từ phòng tắm bước ra, tôi hồi hộp lắm. Chồng thì đã nằm đắp chăn trên giường chờ vợ.
Tôi ngượng ngùng bước lại giường. Anh nhìn tôi mỉm cười. Rồi tôi nhẹ nhàng vén chăn định nằm vào với anh. Nhưng vừa lật chăn, tôi chết sững nhìn cảnh tượng bên dưới. Chồng tôi phơi bày thân hình trần trụi, một bên chân của anh là chân giả!
Thấy tôi đờ người hóa đá, chồng cười giải thích 2 năm trước đi làm xa anh bị tai nạn. Từ ấy mất anh ta sức lao động, nghỉ ở nhà không làm được việc gì. Tôi trân trối nhìn Quân. Hóa ra tất cả là một cú lừa!
Thời gian quen nhau ngắn, tôi chưa kịp tìm hiểu rõ về Quân. Bình thường thấy anh ta đi khá chậm, tôi chẳng nghi ngờ gì. Thì ra là vì có một bên chân là giả! Chuyện không muốn lên giường trước đám cưới cũng vì không muốn bị bại lộ bí mật mà thôi.

Đêm tân hôn, Quân nhìn tôi rồi chồm lên muốn kéo tôi xuống giường. (Ảnh minh họa)
Uất ức nhất là anh ta nói với gia đình tôi hiện tại mức lương 30 triệu/tháng. Thực tế anh ta nghỉ làm từ lúc bị tai nạn, lâu nay không có thu nhập. Tôi lấy anh ta thì phải chịu trách nhiệm nuôi chồng! Anh ta bảo số tiền 500 triệu kia nhà anh ta phải bán đất tổ tiên để lại, mới có tiền cưới tôi về!
“Đừng nghĩ tới chuyện ly hôn. Anh sẽ không đồng ý đâu. Chưa nói bố mẹ em đã cầm 500 triệu thách cưới, em nghĩ nếu bình thường thì anh chấp nhận con số vô lý ấy ư? Nếu em muốn yên ổn thì cứ sống như này đi, phải sinh 1 đứa con cho anh nữa”.
Quân nhìn tôi rồi chồm lên muốn kéo tôi xuống giường. Tôi sợ hãi vội bỏ chạy khỏi phòng tân hôn. Nhưng tất nhiên tôi chẳng đi đâu được mà cũng không dám đi. Chuyện vỡ lở thì gia đình tôi cũng chỉ làm trò cười cho mọi người.
Đêm tân hôn đó tôi ngủ ở phòng khác.
Sáng ra bố mẹ chồng biết chuyện, cũng nói thẳng với tôi như những gì Quân nói. Vì món tiền thách cưới kia, tôi không thể bỏ về. Trả tiền không khó nhưng danh dự của gia đình tôi sẽ mất hết. Tôi phải làm sao đây? Lẽ nào cam chịu sống chung và sinh con cho người đàn ông tật nguyền, thất nghiệp ấy?
News
Con gái lấy chồng xa gửi cho bố đôi giày đi Tết nhưng chân ông đi cỡ 40 con lại gửi cỡ 43
Gió bấc cuối năm rít từng cơn qua khe cửa sổ gỗ mục nát, mang theo cái lạnh thấu xương của những ngày cận Tết. Ông Nam ngồi co ro bên bếp lửa, tay mân mê đôi giày da màu…
Bố mẹ vừa m/ấ/t chị gái đã b/ỏ 2 em th:ơ d:ại để đi lấy chồng, tuyên bố: “Thân ai nấy lo”, 20 năm sau chị quay về đòi mảnh đất 3 tỷ
Ngày chị cả Hạnh lên xe hoa, trời mưa tầm tã như trút nước. Đó không phải là cơn mưa hồng phúc, mà như nước mắt của trời thương cho cái gia cảnh tang thương của ba chị em nhà…
Đứa cháu m/ồ c/ôi cả cha lẫn mẹ đạp xe 50km đến nhà cậu vay 3 triệu để nhập ĐH ai ngờ cậu bảo: “T/ao làm gì có tiền mà cho m/ày vay”
Cơn mưa rào mùa hạ trút xuống mái tôn lỗ chỗ nhưng không át nổi tiếng khóc xé lòng của thằng bé 10 tuổi là tôi. Năm tôi lên 6, một tai nạn giao thông thảm khốc đã cướp đi…
30 t/uổi có bằng Thạc sĩ nhưng vẫn ế, tôi ch::án đời thuê anhh xe ôm với giá 3 triệu đưa về ra mắt bố mẹ cho qua 2 ngày Tết
Ba mươi tuổi. Tấm bằng Thạc sĩ Kinh tế cất gọn trong tủ kính, còn tôi thì như món hàng tồn kho nằm chỏng chơ giữa dòng đời tấp nập. Cứ mỗi độ Tết đến, áp lực không đến từ…
Người đàn ông sửa xe ở vậy 22 năm nuôi con ri:êng của người yêu cũ, ai ngờ tới ngày con nhận bằng tốt nghiệp thì mẹ ru::ột quay về đòi nhận
Nắng tháng Sáu vàng rực rỡ đổ xuống sân trường Đại học. Giữa rừng người áo quần là lượt, nước hoa thơm phức, chú Quang đứng nép mình sau gốc xà cừ già. Chú cứ chùi mãi đôi bàn tay…
Vợ được thưởng Tết 500 triệu, nhưng vừa về đến nhà chồng đã bảo: “Chuyển hết anh mua 4 cây vàng để làm hồi môn cho em nó đi lấy chồng”
Gió bấc rít từng hồi qua khe cửa kính tòa nhà văn phòng vắng lặng. 9 giờ tối ngày 28 Tết, Mai gập chiếc laptop lại, thở hắt ra một hơi dài nhẹ nhõm. Tiếng “ting ting” từ điện thoại…
End of content
No more pages to load