×
×

Mừng cưới bạn thân 1 chỉ vàng đúng lúc vàng cao ngất ngưởng và cái kết khiến tôi sững sờ

Dù giá vàng đang ở thời điểm cao ngất ngưởng nhưng tôi cũng cố gắng mua 1 chỉ vàng mừng đám cưới của bạn. Không ngờ, vài ngày sau có người đưa tin tới, bảo cô ấy đang trách tôi ăn ở không biết điều.

Tôi và Thư chơi thân từ hồi bắt đầu vào cấp 3. Vì trong lớp cấp 3 ấy, chỉ có tôi và Thư là người ở cùng làng.

Bố mẹ Thư đều làm công chức nên tuổi thơ Thư không vất vả như những đứa sinh ra ở gia đình làm nông như tôi. Trong khi tôi một buổi đến trường, một buổi ra đồng, tay chân lấm lem bùn đất, thì Thư xúng xính váy hoa, mái tóc mượt mà.

Vì gia đình có điều kiện, bố mẹ chú trọng đầu tư cho học hành nên Thư học giỏi. Kỳ thi đại học, Thư đỗ một trường ngoài Hà Nội, còn tôi trượt và nộp hồ sơ xin đi làm công nhân ở khu công nghiệp gần nhà.

Mỗi lần nghỉ hè hay về tết, Thư vẫn thường ghé nhà tôi. Hai đứa ngồi ở thềm, tỉ tê cho nhau nghe đủ thứ chuyện. Tuy hoàn cảnh khác nhau, con đường đi khác nhau nhưng tình bạn của hai đứa không có gì thay đổi.

Năm thư tốt nghiệp ra trường, cũng là năm tôi lên xe hoa. Trước hôm tôi về nhà chồng, Thư gặp riêng tôi, đặt vào tay tôi một món quà. Tôi nhìn chiếc hộp nhung trong tay, bất ngờ tới sững sờ. Đến bố mẹ tôi cũng chỉ có thể trao cho tôi một chỉ vàng, sao Thư lại tặng tôi một món quà lớn như vậy?!

Như hiểu được sự ngỡ ngàng của tôi, Thư nói: “Đó không đơn thuần là vàng, đó là tình cảm mà tớ dành cho cậu. Nó được mua từ khoản tiền lương ít ỏi đầu tiên mà tớ dành dụm được. Nói để cậu biết, trong lòng tớ, cậu có ý nghĩa như thế nào”. Tôi ôm Thư, cảm thấy đời mình may mắn vì có người bạn tốt như vậy.

Nhưng số tôi không may mắn. Sau gần 2 năm kết hôn, tôi phát hiện chồng dây dưa với người yêu cũ. Nhân lúc chưa có con cái, không muốn sống trong cảm giác ghen tuông, đau khổ, tôi quyết định ly hôn, trở về nhà bố mẹ.

Những ngày tháng ấy, dù công việc bận rộn, tối nào Thư cũng gọi điện cho tôi an ủi, động viên. Cuối tuần nào cô ấy cũng chạy xe từ Hà Nội về nhà chỉ để gặp tôi tâm sự cho mau vơi đi nỗi buồn.

Ba năm sau ly hôn, trong lúc Thư vẫn còn độc thân, tôi đã kịp lấy chồng thêm lần nữa. Hôm đám cưới, vì bận đi công tác nên Thư không về tham dự được. Nhưng cô ấy vẫn nhờ mẹ mang quà cưới đến cho tôi. Trong hộp quà vẫn là 1 chỉ vàng và một mẩu giấy nắn nót ghi lời chúc: “Lần này chắc chắn phải hạnh phúc hơn, bạn yêu nhé”.

Tôi lấy chồng, rồi làm mẹ, bận bịu công việc, con nhỏ và trách nhiệm làm vợ, làm dâu. Thư cũng bận rộn công việc, học hành lên cao, đi công tác đó đây, không còn hay về thăm nhà như trước.

Chúng tôi ít có thời gian gặp gỡ, chỉ thỉnh thoảng hỏi thăm nhau trên mạng xã hội khi lướt mạng thấy bài đăng của nhau. Dù ít gặp nhau, tôi vẫn tin tình cảm hai đứa chưa từng thay đổi.

TIN LIÊN QUAN

Nghe tin chồng cũ sắp tái hôn, tôi chỉ muốn đến phá nát đám cưới của anh ta

Tháng trước, Thư gọi điện thông báo lấy chồng. Chồng cô ấy là trai Hà Nội, xuất thân tốt, đã có nhà có xe. Tôi nghe tin, mừng cho bạn.

Cô ấy nói ở quê chỉ có tôi là bạn thân, mong hôm đưa dâu tôi sẽ đưa bạn ấy về nhà chồng. Tôi đã hứa với bạn sẽ đi. Nhưng đến hôm cưới thì con tôi ốm. Từ quê lên Hà Nội cũng gần 100km, sáng đi, tối mới về tới nhà nên tôi không dám gửi con để đi.

Tối trước hôm đưa dâu, tôi đến nhà đưa quà cưới tận tay Thư, xin lỗi vì không thể tiễn bạn về nhà chồng và chúc cô ấy trăm năm hạnh phúc. Thư cầm tay tôi, nói rất tiếc nhưng không sao cả.

Sau đám cưới, tôi thấy bạn đăng hình cùng chồng đi hưởng tuần trăng mật ở Hàn Quốc. Tôi thả tim vào mỗi bức ảnh, khen vợ chồng bạn đẹp đôi nhưng Thư không bình luận trả lời.

Rồi vài hôm trước, tình cờ gặp một người bạn chung lớp hồi cấp 3. Bạn ấy nói rằng Thư kể với các bạn ấy là thất vọng về tôi. Hai lần tôi lấy chồng, Thư mừng tôi 2 chỉ vàng. Vậy mà giờ cô ấy lấy chồng, tôi chỉ mừng lại có 1 chỉ. Thư nói tôi làm như vậy là không biết điều, không biết ăn ở.

Tôi nghe xong, sững sờ không tin Thư lại có thể trách tôi một chuyện như vậy. Đúng là 2 lần tôi lấy chồng, Thư đều tặng vàng cho tôi. Đó là tấm lòng của cô ấy, tôi rất hiểu. Chính Thư cũng từng nói, quà cưới cô ấy tặng tôi không chỉ là vàng, còn là tình cảm, không nên nghĩ ngợi để ý quá làm gì.

Vì Thư từng tặng tôi vàng, nên giờ tôi cũng đáp lễ cô ấy như vậy. Chỉ là tôi không ngờ, Thư cộng 2 lần mừng cưới tôi, và muốn tôi cộng lại trả cho cô ấy một lần.

Tôi hoàn toàn không tính chuyện lần 1, lần 2. Nhưng nếu sòng phẳng mà tính toán: Hồi tôi lấy chồng, giá vàng chỉ hơn 4 triệu đồng/chỉ. Chỉ vàng thứ 2 Thư tặng tôi cách đây 3 năm cũng chỉ hơn 5 triệu đồng/ chỉ. Cộng cả 2 chỉ vàng cô ấy tặng, giá cũng không bằng 1 chỉ vàng bây giờ tôi mua tặng Thư.

Cô ấy hay khoe áo quần hàng hiệu, một chiếc túi xách cũng hơn chục triệu đồng. Còn tôi, để mua 1 chỉ vàng ấy là tiền hơn 1 tháng lương công nhân của tôi.

Nhưng vấn đề khiến tôi suy nghĩ hoàn toàn không nằm ở chỗ đó mà là ở chỗ tình cảm bạn bè bao năm của 2 đứa lại vì một chút vật chất như vậy mà tính toán, trách móc nhau sao? Trong khi cuộc sống của Thư tốt hơn tôi rất nhiều. Và cô ấy biết rõ điều đó.

Mấy hôm nay tôi cứ suy nghĩ mãi. Nếu như món quà cưới Thư tặng tôi coi như là món nợ nhất định phải trả, liệu tôi có nên mua thêm 1 chỉ vàng mà gửi Thư coi như hết nợ hay không? Trả hết nợ xong, có lẽ tình bạn của tôi và Thư cũng không còn nữa.

Related Posts

Our Privacy policy

https://bantinnhanh24.com - © 2026 News