Tháng nào cũng đưa cho con dâu 2 triệu lương hưu để đi chợ, vậy mà hôm nọ tôi kêu có một câu thịt hơi mỡ, sáng hôm sau con dâu đi chợ mua cá ươn về nấu…
Tháng nào tôi cũng đưa cho con dâu 2 triệu tiền lương hưu để đi chợ nấu nướng. Tôi nghĩ, mình già rồi, chỉ mong có bữa cơm tươm tất sum vầy cùng con cháu. Vậy mà hôm trước ăn cơm, thấy miếng thịt hơi mỡ, tôi chỉ buột miệng góp ý:
– “Lần sau con mua thịt nạc hơn một chút nhé, ăn thế này khó nuốt lắm.”
Tưởng chỉ là lời nhắc nhở nhẹ nhàng, nào ngờ con dâu quay mặt đi, không nói không rằng. Sáng hôm sau, nó đi chợ mua đúng một mớ cá ươn về nấu canh. Tôi nhìn bát canh tanh nồng bốc khói mà cầm đũa không nổi, tức nghẹn cả cổ.
Bực quá, tôi nghĩ: “Nuôi ong tay áo mất rồi. Đã chẳng biết ơn, còn giận dỗi kiểu trẻ con.” Thế là tôi quyết không đưa tiền nữa, để xem nó xoay xở ra sao.
Nhưng đúng 3 ngày sau, con trai tôi bất ngờ gọi tôi xuống phòng khách. Nó ngồi nghiêm mặt, bên cạnh là con dâu đang chống nạnh, đôi mắt ánh lên vẻ đắc thắng. Con trai nhìn tôi, giọng như ra lệnh:
– “Từ nay, mẹ không cần đưa tiền cho vợ con nữa. Nhưng mẹ cũng không cần phải nấu ăn, góp ý hay can thiệp vào chuyện chợ búa trong nhà. Mẹ chỉ việc ăn, còn lại mặc kệ chúng con. À… và thêm một điều: mẹ đừng mong giữ khư khư tiền hưu, sau này để làm gì. Con thấy tốt nhất là mẹ đưa luôn cho vợ con giữ hộ, kẻo… tiêu không khéo.”
Tôi chết lặng, hai tai ù đi, không tin nổi chính đứa con trai tôi nuôi nấng mấy chục năm trời lại thốt ra những lời như vậy. Con dâu thì ngồi đó, mỉm cười nửa miệng, như vừa thắng được một ván bài lớn.
Ngực tôi nhói lên, nước mắt cứ thế ứa ra. Chỉ trong khoảnh khắc, tôi hiểu mình đã trở thành gánh nặng trong chính ngôi nhà của mình, còn những đồng tiền ít ỏi ấy… chỉ là lý do để họ lộ rõ bộ mặt thật.
Tôi quay lưng bước lên phòng, không nhìn lại lần nào nữa. Căn phòng nhỏ bé bỗng trở thành nơi trú ẩn an toàn duy nhất của tôi. Cánh cửa đóng lại, tôi mới dám để những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Tôi không khóc vì tiếc 2 triệu tiền chợ, cũng không khóc vì sự đắc thắng của con dâu. Tôi khóc vì sự tan vỡ của niềm tin, khóc vì đứa con trai tôi yêu thương đã chọn tiền và vợ thay vì mẹ mình.
Nhưng nước mắt chỉ rơi được một lúc. Sự đau đớn nhanh chóng biến thành một quyết tâm lạnh lùng. Tôi nhìn vào cuốn sổ tiết kiệm, nhìn vào tờ giấy chứng nhận quyền sở hữu căn nhà. Đây là tài sản mà tôi đã dành cả đời gây dựng, và nó không phải là cái cớ để chúng đe nẹt, cũng không phải là thứ để chúng giành giật.
Tôi lau nước mắt, mở tủ lấy ra một chiếc vali cũ kỹ, rồi gọi điện cho cô bạn thân đã lâu không gặp.
“Loan à, tớ quyết định rồi. Tớ sẽ bán nhà. Cậu giúp tớ liên hệ môi giới uy tín, càng nhanh càng tốt. Tớ muốn dọn ra ngoài trước Tết.”
“Bà nói gì cơ? Bán nhà á? Thế bà đi đâu?” Cô Loan kinh ngạc.
“Tớ có tiền hưu, có tiền bán nhà. Tớ sẽ mua một căn hộ nhỏ trong khu chung cư cao cấp. Ở đó có bảo vệ, có dịch vụ dọn dẹp, có người bầu bạn. Không phải nấu cơm cho ai, không cần nhìn mặt ai.” Tôi nói, giọng dứt khoát. “Tớ không cần cái gia đình giả tạo này nữa.”
💔 Đòn Phản Công
Ba ngày sau, con trai tôi và con dâu đang hí hửng bàn tính cách “quản lý” sổ hưu của tôi thì thấy tôi bước xuống, tay cầm một chiếc phong bì dày cộp và một xấp giấy tờ.
“Mẹ, sao mẹ lại dọn đồ thế kia? Mẹ đi đâu?” Con trai tôi hỏi, giọng bắt đầu lo lắng khi thấy tôi mang vali.
Tôi đặt chiếc phong bì lên bàn, bên trong là 50 triệu đồng tiền mặt.
“Đây là tiền bán tất cả trang sức của mẹ và tiền mẹ dành dụm. Mẹ trả lại các con.” Tôi nhìn thẳng vào mặt con trai. “Từ nay về sau, mẹ không ăn của các con, không cần các con nuôi, và cũng không cần các con quản lý tài sản hộ mẹ.”
Con dâu vội vàng cầm lấy phong bì, ánh mắt tham lam không che giấu được. Nhưng ngay sau đó, tôi đẩy xấp giấy tờ về phía chúng, là Hợp Đồng Mua Bán Nhà Đã Công Chứng.
“À… và nhân tiện, căn nhà này… mẹ đã bán rồi.”
Cả hai chết lặng. Con dâu đánh rơi cả phong bì tiền.
“Mẹ… mẹ nói gì? Bán nhà? Không thể nào!” Con trai tôi lắp bắp, vồ lấy xấp giấy tờ.
“Hợp đồng đã ký, tiền đã nhận cọc. Hai tuần nữa người ta sẽ đến nhận nhà. Các con chuẩn bị dọn đồ đi là vừa.” Tôi nhếch mép cười, nụ cười mà con dâu tôi đã từng dành cho tôi, nay tôi trả lại chúng. “Căn nhà này là tài sản của mẹ. Mẹ có quyền định đoạt nó. Giờ mẹ lớn tuổi rồi, mẹ cần một nơi nghỉ ngơi an dưỡng, nơi mà mẹ không phải nghe những lời rủ bỏ, không phải ăn cá ươn, và không phải bị chính con trai mình tước đoạt.”
Tôi nhìn vào gương mặt tái mét của con trai. “Con nói mẹ đừng giữ khư khư tiền để làm gì ư? Mẹ giữ khư khư tiền, để mẹ có quyền được sống tự do, không cần phải chịu đựng thái độ của con dâu con, hay sự vô ơn của chính con.”
Con dâu tôi hét lên, cay cú: “Vậy chúng con ở đâu? Mẹ ác độc vừa thôi!”
Tôi thản nhiên kéo vali. “Đó là việc của các con. Các con có vợ chồng, có sức khỏe, có sự nghiệp. Còn mẹ, mẹ chỉ có một thân già này thôi. Mẹ đã cho các con một mái nhà, các con đã biến nó thành một cái lồng. Giờ mẹ đi tìm tự do.”
Tôi không quay đầu lại. Khi tôi bước ra khỏi cánh cửa, bỏ lại sau lưng tiếng gào thét, tiếng đổ vỡ và sự hối hận muộn màng của hai đứa con, tôi thấy nhẹ nhõm vô cùng. Tôi đã dạy cho chúng một bài học đắt giá: Tài sản và lòng hiếu thảo không thể đánh đổi được. Chúng đã chọn tiền, và giờ chúng mất tất cả, kể cả cái gia đình mà chúng tưởng đã nắm chắc trong tay.