×
×

Th:uê gái quê về để làm vợ hào môn che mắt cả họ, thiếu gia “kh;óc th;ét” khi đêm tân hôn mớ biết thực ra vợ mình chính là …

Duyên Nợ Trời Ban

Cả dòng họ Trần ở Sài Gòn những ngày ấy như ngồi trên đống lửa. Tin đồn bay khắp các bàn nhậu thượng lưu: Trần Duy – cậu út ăn chơi khét tiếng, kẻ từng đốt tiền như đốt vàng mã – sắp cưới vợ. Ai cũng chắc mẩm cô dâu phải là tiểu thư nhà ngân hàng hay tập đoàn nào đó, ít nhất cũng phải “cửa đối hộ đối”.

Nhưng đến ngày ra mắt gia tộc, mọi người chết lặng. Cô dâu đứng nép bên Duy chỉ là một cô gái nhỏ thó, da rám nắng, mặc áo dài trắng giản dị đến mức gần như nghèo nàn. Cô tên Thảo, quê tận miền Tây, đang làm công nhân vệ sinh ở thành phố. Không nhẫn kim cương, không vòng vàng ngọc, chỉ có đôi mắt đen láy và nụ cười nhút nhát.

Bà Lan – mẹ Duy – cười gượng gạo giới thiệu: “Con dâu mẹ chọn, hiền lành, chịu thương chịu khó.” Cả nhà nhìn nhau, không ai tin đây là sự thật. Chỉ có Duy là biết rõ: đây là một vở kịch.

Anh đã nợ sòng bạc hơn hai mươi tỷ. Ông nội nằm liệt giường sau cơn tai biến, tuyên bố sẽ cắt quyền thừa kế nếu Duy không “yên bề gia thất” trước sinh nhật tám mươi của ông. Bà Lan sợ mất phần gia sản khổng lồ nên thuê Thảo – một cô gái nghèo đang cần tiền chữa bệnh cho mẹ – đóng vai vợ hợp đồng ba tháng. Giá: năm trăm triệu. Điều kiện: tuyệt đối không được để lộ, và không được… gần gũi thật sự.

Đêm tân hôn.

Duy đẩy cửa phòng với bụng đầy rượu và sự chán chường. Anh đã chuẩn bị tinh thần sẽ ngủ sofa, sẽ coi đây là một trò đùa ngu ngốc khác của cuộc đời mình.

Nhưng anh đứng khựng lại.

Thảo ngồi trên giường, tóc xõa ngang vai, khuôn mặt trang điểm nhẹ đến mức gần như không có. Bộ váy cưới đã được thay bằng một bộ đồ ngủ đỏ – thứ bà Lan chuẩn bị để “giữ thể diện” trước máy quay an ninh của gia đình. Nhưng thứ khiến Duy lạnh sống lưng là những vết sẹo.

Chúng chạy dài từ đùi lên hông, chằng chịt như mạng nhện, có vết còn lồi lên trắng bệch. Trên cánh tay trái cũng vậy, kéo từ cổ tay lên tận vai. Cô không che giấu. Cô chỉ ngồi đó, hai tay ôm gối, hơi run, nhưng ánh mắt lại bình thản đến lạ.

“Anh đừng lo,” giọng cô khẽ, không run như cơ thể, “em không cần anh phải chạm vào em. Em chỉ cần hoàn thành vai diễn thôi. Ba tháng nữa, em đi, anh cũng chẳng phải gặp lại em lần nào.”

Duy không nói được gì. Lần đầu tiên trong đời, anh thấy mình nhỏ bé trước một người mà anh từng nghĩ là “đồ nhà quê”.

Sáng hôm sau, cả biệt thự náo loạn.

Ông nội Trần – người đã liệt nửa người, nói năng khó khăn suốt năm năm – đột nhiên tỉnh táo lạ thường. Ông chống gậy, tự mình bước xuống phòng khách, giọng khàn nhưng dứt khoát:

“Cho tao gặp con bé Thảo. Một mình.”

Không ai dám cãi.

Buổi nói chuyện kéo dài hơn hai tiếng sau cánh cửa đóng kín. Khi cửa mở ra, ông nội cầm tay Thảo dắt ra trước mặt cả gia tộc đang há hốc miệng.

“Từ hôm nay,” ông tuyên bố, “tôi sang tên cho Thảo căn nhà mặt tiền quận Một, cổ phần công ty xây dựng phía Nam, và quỹ tiết kiệm mười tỷ. Ai không phục thì cút khỏi nhà họ Trần.”

Bà Lan tái mặt. Các cô chú bác ồ lên. Duy đứng đó như trời trồng.

Rồi ông nội kể, giọng chậm rãi nhưng từng chữ như búa bổ:

Hai mươi năm trước, biệt thự nhà họ Trần ở quận Ba bị cháy giữa đêm. Ông bị kẹt trong phòng làm việc, lửa liếm đến chân. Một người giúp việc trẻ – chị Nguyễn Thị Sen – lao vào cứu ông, dùng thân mình che lửa, ôm ông lết ra cửa. Chị bị bỏng hơn tám mươi phần trăm cơ thể.

Nhà họ Trần cứu chữa cho chị được vài tháng rồi… lặng lẽ đưa chị về quê với một khoản tiền nhỏ, vì sợ “mất mặt” khi để người ngoài biết có người giúp việc hy sinh vì gia đình mình. Chị Sen mang thai trước khi vào làm, đứa bé trong bụng chính là kết quả của một mối tình nghèo khó. Sau vụ cháy, chị sinh ra một bé gái, đặt tên là Thảo.

Chị Sen mất cách đây ba năm vì di chứng bỏng cũ. Trước khi chết, chị đưa cho Thảo một tấm ảnh chụp chung với ông nội Trần, phía sau có dòng chữ mờ: “Cảm ơn ông đã cho con bé một cái tên.”

Thảo không hề biết mình được thuê để đóng giả. Cô chỉ nghĩ đây là cơ hội cuối cùng kiếm tiền chữa bệnh cho mẹ (dù mẹ đã mất). Cô chấp nhận vì… đó là cách duy nhất để bước chân vào ngôi nhà đã từng ruồng bỏ mẹ mình, để nhìn tận mắt những người từng quay lưng.

Nhưng cô không ngờ, ông nội lại nhận ra cô ngay từ cái nhìn đầu tiên – nhờ đôi mắt một mí và nụ cười méo bên trái, y hệt người phụ nữ đã cứu ông hai mươi năm trước.

Duy nghe xong, lần đầu tiên trong đời quỳ xuống. Không phải trước ông nội, mà trước Thảo.

“Anh xin lỗi,” anh nghẹn ngào, “anh từng nghĩ em chỉ là một phần của trò đùa. Nhưng hóa ra… anh mới là kẻ bị đời đùa.”

Thảo nhìn anh hồi lâu, rồi khẽ cười – nụ cười đầu tiên không mang chút gượng ép nào từ khi bước vào ngôi nhà này.

“Không sao đâu. Đời vốn dĩ lạ lắm anh. Có những món nợ, người ta phải trả bằng cả đời mới đủ.”

Ba tháng hợp đồng trôi qua. Không ai đòi ly hôn.

Duy tự mình đến sòng bạc, quỳ xin khất nợ, rồi dùng chính phần tài sản ông nội cho Thảo để trả hết. Anh học cách đứng dậy từ đầu, mở một xưởng mộc nhỏ ở ngoại ô, tự tay làm đồ gỗ bán.

Thảo ở lại, không phải vì tiền, cũng không phải vì danh phận. Cô ở lại vì lần đầu tiên có người nắm tay cô, không né tránh những vết sẹo, mà hôn lên chúng như hôn lên những năm tháng đau đớn của mẹ cô.

Năm ấy, ông nội qua đời trong giấc ngủ, miệng mỉm cười. Trước khi nhắm mắt, ông nắm tay hai đứa trẻ, thì thầm:

“Nhà họ Trần nợ mẹ con một mạng sống. Giờ thì trả đủ rồi.”

Đám tang ông nội xong, Duy và Thảo lặng lẽ về miền Tây, thắp hương cho người mẹ đã khuất. Trên bàn thờ, bức ảnh cũ của chị Sen được đặt ngay ngắn bên cạnh di ảnh ông nội Trần.

Gió sông Hậu thổi mát rượi. Duy ôm Thảo từ phía sau, thì thầm:

“Cảm ơn em đã không bỏ cuộc với anh.”

Thảo tựa đầu vào vai chồng, khẽ đáp:

“Không phải em không bỏ cuộc. Là ông trời không cho em bỏ cuộc.”

Dưới tán bàng xanh, hai con người từng lạc lối giờ nắm tay nhau thật chặt.

Hóa ra, có những cuộc hôn nhân bắt đầu bằng một hợp đồng, nhưng kết thúc bằng cả một đời đền bù và yêu thương.

Related Posts

Our Privacy policy

https://bantinnhanh24.com - © 2025 News