Tôi năm nay 35 tuổi, lấy chồng từ năm 25 – một người đàn ông hiền lành, làm kỹ sư xây dựng. Cuộc sống không giàu có, nhưng cũng chẳng đến mức khổ. Chỉ là… sau 10 năm chung sống, tôi thấy mình như đang sống với một người bạn cùng phòng – không cảm xúc, không lãng mạn, không quan tâm.
Chồng tôi ít nói, lạnh nhạt, đi làm cả ngày, tối về ôm điện thoại rồi ngủ sớm. Tôi từng cố gắng kéo anh ra khỏi vỏ ốc, nhưng rồi cũng mệt mỏi mà buông.
Rồi – em trai chồng – từ nước ngoài trở về sau khi học và làm bác sĩ nội trú 7 năm tại Singapore.
Tuấn – người đàn ông 30 tuổi, trẻ, có ngoại hình sáng, thông minh và cực kỳ tinh tế. Ngay cả mẹ chồng tôi cũng luôn miệng nói:
“Giá mà con dâu nào lấy được thằng Tuấn thì sướng cả đời…”
Tôi chỉ cười, nhưng lòng lại thấy nhói. Chồng tôi cũng từng từng là một người có chí như Tuấn. Nhưng năm tháng làm mòn anh ấy, còn Tuấn thì như ánh sáng bước vào căn nhà ảm đạm của tôi.
Từ ngày Tuấn về, tôi thường xuyên bị đau đầu, chóng mặt, đau dạ dày… đủ loại bệnh. Một phần do sức khỏe thật, nhưng cũng… một phần tôi lấy cớ để gọi Tuấn đến khám.
Mỗi lần anh đến, mang theo túi y tế, nhẹ nhàng hỏi han, đặt tay lên trán đo nhiệt độ, tôi thấy tim mình đập loạn nhịp. Tôi biết điều đó là sai. Nhưng tôi không ngăn nổi cảm xúc của mình.
Rồi một hôm, trời mưa rất to. Tôi gọi Tuấn đến vì đau bụng dữ dội. Anh đến giữa cơn mưa, người ướt sũng, lo lắng chạy vào nhà.
Tôi ngồi co ro trên ghế, ôm bụng. Tuấn ngồi xuống trước mặt, nhẹ nhàng đặt tay lên cổ tay tôi bắt mạch, rồi cầm lấy tay tôi – lâu hơn bình thường.
Tôi ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt anh – rất khác hôm nay. Không còn là ánh nhìn của một người bác sĩ, mà là của một người đàn ông đang giằng xé điều gì đó trong lòng.
Em không nói gì. Nhưng không buông tay tôi.
Tôi thở dốc, tim đập thình thịch, cả người như có luồng điện chạy qua. Tôi rụt tay lại, lùi ra xa.
– Em… đừng như vậy…
Tuấn đứng dậy, nhìn tôi rất lâu rồi nói:
– Chị không hạnh phúc, em biết. Nhưng nếu tiếp tục thế này, cả hai ta đều sẽ sai…
Em ấy bước ra khỏi nhà, để lại tôi với cơn giông trong lòng còn lớn hơn cả trận mưa ngoài kia.
Từ hôm đó, Tuấn không đến nữa. Tôi tự nhủ mình phải quên đi. Nhưng trái tim tôi… đã có một vết cắt khó lành.
“Em trai chồng” – chỉ hai chữ đó thôi, mà khiến tôi sống mãi trong day dứt, cắn rứt, và một nỗi nhớ… không tên.
Kết thúc mở:
Liệu tôi sẽ tiếp tục cuộc hôn nhân nhạt nhòa? Hay sẽ dấn thân vào một mối tình tội lỗi? Tôi không biết. Chỉ biết, từ ngày ấy… tôi không còn là tôi nữa.
News
5 anh em cãi vã om sòm ngay trong đám giỗ mẹ vì 2 yến thịt lợn
Chẳng nhà ai như gia đình tôi, chị dâu, em chồng lớn tiếng cãi nhau ngay trong đám giỗ mẹ chỉ vì 2 yến thịt lợn, khiến tình cảm rạn nứt. Bố tôi mất đã nhiều năm. 2 năm trước,…
Một gia đình 4 người lần lượt đi xuống tầng hầm và không bao giờ trở lại: Thủ phạm hóa ra lại là củ khoai tây
Bé gái 8 tuổi – người duy nhất sống sót trong nhà đã phát hiện ra cảnh tượng kinh hoàng. Tờ Mirror đưa tin về vụ việc xảy ra ở Laishevo vào ngày 27 tháng 10 năm 2014. Một cô…
Hơn 90% người dùng điện thoại iPhone không biết công dụng của chiếc lỗ nhỏ cạnh camera
Chiếc lỗ nhỏ cạnh cụm camera sau là chi tiết quen thuộc với người dùng iPhone, nhưng không nhiều người biết công dụng thực sự của nó. Nếu quan sát mặt sau của iPhone, không ít người sẽ nhận thấy…
Sát Tết dương, nhà chồng báo lên chơi 20 người, ăn uống nhậu nhẹt thả phanh còn đi siêu thị mua núi đồ, bắt con dâu chi hết
Lan và Minh sống ở căn nhà ba tầng khang trang giữa Hà Nội. Tết Dương lịch năm nay rơi vào cuối tuần dài, Minh hào hứng bảo vợ: “Nghỉ mấy ngày, mình đi Đà Lạt chơi cho mát”. Lan…
Vợ đi công tác 1 tháng, tôi đến tìm vợ cũ nhưng người mở cửa khiến tôi sốc đứng không vững
Cửa mở và tôi chết lặng. Không phải vợ cũ… Vợ tôi đi công tác đúng một tháng, chuyến đi dài nhất kể từ ngày cưới. Trước lúc đi, cô ấy còn cẩn thận dặn từng việc nhỏ trong nhà,…
Đúng ngày đầy tháng của con, tôi bật lại mẹ chồng ngay giữa bữa tiệc gia đình, chồng lao vào t;á;t tôi không chút thương xót
Chỉ một câu nói nửa đùa nửa thật của mẹ chồng trong ngày đầy tháng con, tôi không kìm được mà bật lại. Cái giá phải trả là một cái tát từ chồng và phải ôm con bỏ về nhà…
End of content
No more pages to load