×
×

“Mau về quê đón mẹ vợ m;ày lên đây ngay! Không có bà ấy, nhà này chẳng ra gì!”

“Mau về quê đón mẹ vợ m;ày lên đây ngay! Không có bà ấy, nhà này chẳng ra gì!”

Tiếng bà thông gia vang lên, r;;un r;;ẩy chỉ thẳng con rể, khiến cả căn bếp yên lặng đến mức tôi còn nghe được tiếng th;;ở g;;ấp của cậu ấy. Tôi đứng ngoài cửa, khoanh tay, nh;;ếch môi cười thầm, nghĩ bụng: cuối cùng thì bà ấy cũng hiểu giá trị của tôi, bà ngoại trông cháu đầu lòng, người ta không thể c;;oi th;;ường dân quê mãi được.

Câu chuyện bắt đầu từ vài ngày trước, khi con gái tôi sinh cháu đầu lòng. Nó n;;ăn n;;ỉ mãi, nước m;;ắt l;;ưng tr;;òng, tôi mới chịu b–ỏ hết ruộng vườn, bỏ công việc đồng áng ở quê lên thành phố giúp trông cháu. Tôi nghĩ cũng phải thôi, cháu ngoại đầu lòng mà, bà ngoại chẳng lẽ không kề cận, không ở bên lúc cháu còn nhỏ?

Nhưng cả ngày trời trên xe ô tô, l/ắc l/ư đến mệt r-ã r-ời, tôi vừa đặt chân qua cửa nhà thông gia thì lập tức nghe bà sui kh/ịt m-ũi, tr-ợn mpắt:

– “Trời ơi, mùi gì kh;ó ch;ịu quá, h-ôi h-ám, muốn n–ôn m–ất!”

Tôi ch-eet sững. Biết ngay bà ta c-ố t–ình d–è b–ỉu, c–oi th–ường dân quê từ lâu, nay lại muốn “h–ạ b–ệ” tôi trước mặt con rể và con gái. Cơn t/ức tr-ào lên nhưng tôi không muốn đô/i c/o. Thay vào đó, tôi bình tĩnh bước ra, gọi con rể ra bên cạnh và dúi vào tay cậu một bao tải mang theo từ quê. Rồi tôi quay xe về luôn,

Con rể ôm mặt, m;éo x;;ệch, chẳng biết bên trong bao tải là gì. Và đúng lúc đó, bà thông gia tò mò mở bao ra… vừa mở ra là bà ta ng;;ất lên ng;;ất xuống ngay giữa nhà.

Khi tỉnh lại, vẫn r;;un r;;ẩy, bà chỉ thẳng mặt con rể q–uát:

– “Mau về quê đón mẹ vợ m–ày lên ngay! Không có bà ấy, nhà này chẳng ra gì!”

Hóa ra trong bao tải là những món đặc sản quê, rau củ sạch, lợn hun khói, gạo nếp cẩm… tất cả đều thơm nức mùi đồng quê. Vì mùi đặc sản tự nhiên và bao bọc của nó, bà thông gia tưởng là hôi hám, mới phản ứng quá mạnh.

Từ hôm đó, bà thông gia không còn dè bỉu tôi nữa. Ngược lại, bà còn nhờ tôi hướng dẫn nấu ăn, chăm cháu, và dần hiểu ra rằng giá trị của người quê, sự hi sinh và kinh nghiệm sống là thứ không ai có thể phủ nhận. Tôi chỉ cười thầm, nghĩ bụng: đôi khi không cần đôi co, chỉ cần một cú “bất ngờ” để người ta phải nhận ra.

Related Posts

Our Privacy policy

https://bantinnhanh24.com - © 2025 News