Mười năm sau ngày ra trường, nhóm lớp tôi tổ chức họp mặt ở một nhà hàng sang trọng giữa trung tâm Sài Gòn.
Tôi – Huy, hiện đang là chủ một xưởng cơ khí nhỏ ở Biên Hòa. Cuộc sống đủ ăn, không giàu có, nhưng tôi vẫn quyết định đến dự, vì muốn gặp lại đám bạn cũ.
Khi tôi bước vào, cả phòng rộ lên tiếng cười. Ở giữa bàn, Lan, người yêu cũ của tôi, giờ là vợ của một thiếu gia nhà họ Phan — tập đoàn bất động sản lớn.
Cô ta mặc bộ váy hàng hiệu, tay cầm ly vang, liếc tôi từ đầu đến chân rồi nhếch môi:
“Ơ kìa, đây chẳng phải là Huy sao? Giờ vẫn còn làm cơ khí à? Bàn tay dính đầy dầu mỡ thế kia mà cũng tới họp lớp sang trọng này hả?”
Cả bàn cười ồ lên. Tôi chỉ mỉm cười, không đáp.
Lan vẫn chưa buông tha, quay sang chồng khoe:
“Anh biết không, hồi xưa em dại lắm, yêu người ta cả mấy năm. Giờ nhìn lại, đúng là số may mới lấy được anh.”
Không khí bắt đầu khó chịu, tôi định lặng lẽ rời đi thì một đoàn người vừa bước vào.
Một người đàn ông tóc hoa râm, khí chất uy nghi, có vẻ là nhân vật lớn. Ai cũng cúi chào.
Lan vội chạy đến:
“Bố! Sao bố cũng đến đây?”
Tôi ngẩng lên — đó là chú Phan, bố chồng của Lan.
Nhưng điều khiến cả phòng chết lặng là… khi chú ấy nhìn thấy tôi, ông lập tức bước nhanh tới, khẽ cúi người chào:
“Trời đất ơi, Huy! Không ngờ gặp con ở đây! Sao không nói trước để chú ra đón?”
Cả hội trường im phăng phắc.
Lan đứng chết trân, mặt tái mét.
Ông Phan quay sang cả nhóm, nói rành rọt:
“Đây là Huy – ân nhân cứu mạng chú năm xưa ở Đà Lạt. Nếu không có cậu ấy, chắc giờ chú đã không còn ngồi đây!”
Ông nắm tay tôi thật chặt, rồi quay sang con dâu:
“Lan, con không biết sao? Người này chú nợ cả mạng sống. Nếu con còn dám vô lễ, thì về nhà khỏi gọi ta là bố nữa.”
Cả căn phòng lặng như tờ.
Lan cúi gằm mặt, không nói nổi một lời.
Tôi chỉ khẽ đáp:
“Cháu chỉ làm việc nên làm thôi, chú đừng khách sáo.”
Tối đó, tôi ra về sớm. Phía sau, tôi nghe loáng thoáng tiếng Lan nghẹn ngào xin lỗi trong bẽ bàng.
Còn tôi, bước ra phố, gió đêm mát rượi — không còn chút cay đắng nào.
Bởi có những thứ, không cần khoe giàu, không cần danh phận, người ta vẫn phải cúi đầu.
News
5 anh em cãi vã om sòm ngay trong đám giỗ mẹ vì 2 yến thịt lợn
Chẳng nhà ai như gia đình tôi, chị dâu, em chồng lớn tiếng cãi nhau ngay trong đám giỗ mẹ chỉ vì 2 yến thịt lợn, khiến tình cảm rạn nứt. Bố tôi mất đã nhiều năm. 2 năm trước,…
Một gia đình 4 người lần lượt đi xuống tầng hầm và không bao giờ trở lại: Thủ phạm hóa ra lại là củ khoai tây
Bé gái 8 tuổi – người duy nhất sống sót trong nhà đã phát hiện ra cảnh tượng kinh hoàng. Tờ Mirror đưa tin về vụ việc xảy ra ở Laishevo vào ngày 27 tháng 10 năm 2014. Một cô…
Hơn 90% người dùng điện thoại iPhone không biết công dụng của chiếc lỗ nhỏ cạnh camera
Chiếc lỗ nhỏ cạnh cụm camera sau là chi tiết quen thuộc với người dùng iPhone, nhưng không nhiều người biết công dụng thực sự của nó. Nếu quan sát mặt sau của iPhone, không ít người sẽ nhận thấy…
Sát Tết dương, nhà chồng báo lên chơi 20 người, ăn uống nhậu nhẹt thả phanh còn đi siêu thị mua núi đồ, bắt con dâu chi hết
Lan và Minh sống ở căn nhà ba tầng khang trang giữa Hà Nội. Tết Dương lịch năm nay rơi vào cuối tuần dài, Minh hào hứng bảo vợ: “Nghỉ mấy ngày, mình đi Đà Lạt chơi cho mát”. Lan…
Vợ đi công tác 1 tháng, tôi đến tìm vợ cũ nhưng người mở cửa khiến tôi sốc đứng không vững
Cửa mở và tôi chết lặng. Không phải vợ cũ… Vợ tôi đi công tác đúng một tháng, chuyến đi dài nhất kể từ ngày cưới. Trước lúc đi, cô ấy còn cẩn thận dặn từng việc nhỏ trong nhà,…
Đúng ngày đầy tháng của con, tôi bật lại mẹ chồng ngay giữa bữa tiệc gia đình, chồng lao vào t;á;t tôi không chút thương xót
Chỉ một câu nói nửa đùa nửa thật của mẹ chồng trong ngày đầy tháng con, tôi không kìm được mà bật lại. Cái giá phải trả là một cái tát từ chồng và phải ôm con bỏ về nhà…
End of content
No more pages to load