×
×

“Anh chị cứ xây nhà cho đàng hoàng. Em đưa 500 triệu, không lãi… coi như góp tấm lòng.”

“Anh chị cứ xây nhà cho đàng hoàng. Em đưa 500 triệu, không lãi… coi như góp tấm lòng.”

Nghe câu ấy, tôi ngh–ẹn đến muốn r–ơi n–ước m–ắt. Tưởng đâu người trong nhà đôi khi vẫn biết thương mình.

Nhưng không ai ngờ, chính khoảnh khắc tưởng ấm áp đó lại là m//ồi l//ửa châm vào chuỗi ngày b–ẽ b–àng nhất đời tôi.

Mua được mảnh đất nhỏ đã là cố gắng cả nửa đời. Làm nhà thì vay ngược vay xuôi, xoay đâu cũng thiếu.

Đến lúc bí quá, chị chồng đứng lên trước mặt cả họ, hào sảng như “ân nhân c/ứ/u m–ạng”. Tôi tin. Tin trọn vẹn.

Nhưng đời dạy tôi một bài học: người cho vay mỉm cười càng ngọt, cái g-iá phải trả càng đ=ắng.

Ngày tân gia, nhà sáng đèn, khách khứa cười nói rộn ràng. Tôi đang bưng khay ly thì chị chồng đột nhiên đứng ph-ắt dậy. Giọng the thé c/ắt ng/ang cả gian nhà:

– “Căn nhà này có được cũng nhờ tiền tôi cả thôi! Mà nợ thì phải trả. Trước mặt hai bên họ hôm nay, tôi muốn nghe em dâu nói rõ: Bao giờ trả hết?

Cả phòng im bặt. Tôi nghe rõ tiếng tim mình r-ơi x–uống nền g-ạch.

Tôi r–un đến mức đánh rơi cả chiếc ly, l/úng t/úng chạy vào buồng lấy tờ giấy vay. Chỉ định đưa ra để chứng minh với họ hàng rằng tôi không q–uỵt. Nhưng vừa mở tờ giấy, mắt tôi t/ối s/ầm:

“Lãi suất: 3%/tháng.”
Chữ của chị ta. Rõ ràng. S/ắ/c l=ạnh.

Tôi nhớ như in ngày ký, chị còn cười x=ởi l=ởi:
“Ký cho có lệ thôi.”
Tôi ng=ây th=ơ đến mức không đọc nổi một dòng.

Tiếng x-ì x-ào nổi lên như ong v-ỡ t-ổ. Chị chồng khoanh tay, mặt v–ênh l–ên, ánh mắt đắc thắng như vừa l=ôi được tôi ra làm trò hề trước cả họ hàng.

Đêm đó, tôi thức trắng. Không phải vì tờ giấy vay… mà vì nỗi nh//ục bị “l-ật m-ặt” ngay giữa ngày vui lớn nhất đời.

Nhưng càng nghĩ, tôi càng tỉnh:
Càng im lặng, tôi càng bị n//uốt s/ống.

Tôi không kh/óc. Không gào. Không cãi.
Tôi chọn cách khác.

Tôi bắt đầu thu thập giấy tờ, lục luật, nhờ người có hiểu biết xem hộ. Và tôi nhận ra một điều khiến tôi l/ạ/nh cả s//ống l//ưng:

Lãi suất 3%/tháng là vượt khung – vi phạm quy định. Tờ giấy chị ta mang ra d//ọa tôi… chưa chắc đã dùng được.

Một tuần sau, gia đình hai bên họp lại. Chị chồng vẫn giữ vẻ ta đây, tưởng sẽ é/p tôi lần nữa.

Nhưng khi tôi đặt tờ giấy vay xuống bàn, kèm theo bản in quy định pháp luật đỏ chót… cả bàn im bặt.

Chị chồng tái mặt, môi r//un r//un.
Lần này, chị ta mới là người ú ớ không nói nên lời.

Tôi chỉ mỉm cười:

– “Chị nói đúng. Nợ thì phải trả. Nhưng cái gì trái luật… thì khó lắm chị ạ.”

Và đó là lần đầu tiên tôi thấy “ân nhân” của mình… câm lặng.

Related Posts

Our Privacy policy

https://bantinnhanh24.com - © 2025 News