“Anh… xem có chỗ nào cho thằng Nam vào thực tập không? Cháu nó mới ra trường, ngoan lắm.”
Em trai chồng ngả người ra sau ghế, chân v-ắt ch-éo, miệng nh-ếch nh-ẹ:
– “Tự đi mà lo. Đừng nghĩ họ hàng là muốn nhờ gì cũng được.”
Câu nói như t-ạt thẳng g-áo nước vào mặt tôi trước bao nhiêu người. Tôi b–ốc h–oả, bàn tay nắm chặt đến ru-n:
– “Được! Vậy từ giờ khỏi coi nhau là anh em. M–ất d–ạy vừa thôi!”
Cả bàn ăn ch;;ết l;;ặng. Mẹ chồng đ;;ánh rơi đôi đũa, chồng tôi mặt t-ái m-ét còn thằng em thì nhú-n vai kiểu b–ất c–ần.
Tôi kéo con đứng dậy b–ỏ về. Trong lòng g–iận đến nghẹ-n: “Nuôi con suốt 22 năm, giờ nhờ một việc nhỏ cũng bị khi–nh.”
Tối đó…
Tôi đang dọn dẹp thì có tiếng gõ cửa rất nhẹ.
Mở ra—là em dâu, mặt tái, tay cầm một phong bì dày căng, đưa vội:
– “Chị… đừng giận. Anh ấy không tiện nói trước mặt mọi người. Anh bảo em mang cái này sang…”
– “Là tiền hả? Tôi không nhận.” – Tôi g–ằn gi-ọng.
– “Không… chị mở đi.”
Tôi hơi r-un t-ay. Phong bì nặng b-ất th=ường.
X/é m/ép ra… tôi đứng s–ững.
Bên trong không phải tiền, mà là một tập hồ sơ kẹp sẵn thẻ nhân viên, quyết định nhận việc đã ký, cùng dòng chữ viết tay:
“Nộp hồ sơ qua chị dâu để khỏi bị mang tiếng ‘bag job’.
Anh chỉ muốn thằng Nam đi bằng năng lực thật.
Ngày mai cho cháu đến nhận việc.”
Tôi chết lặng.
Em dâu thì thào:
– “Anh ấy nóng tính, lại sợ họ hàng nói ra nói vào… chứ ảnh lo cho cháu từ tuần trước rồi.”
Tôi siết chặt bộ hồ sơ, bao nhiêu giận dữ tan rã, chỉ còn lại cảm giác khó nói thành lời.
Phía ngoài cửa, bóng em trai chồng đứng nép sau cột, chiếc xe vẫn nổ máy… Rõ ràng, nó đến cùng vợ, chỉ là không dám bước vào.
Tối đó, tôi mất ngủ.
Không phải vì giận… mà là vì không biết sáng mai nên nói câu gì khi gặp lại nó.