×
×

Hôm con trai tôi tự hào khoe nhà 3 tỷ, mẹ chồng mang  ra 2 cây vàng và sự thật phía sau hoá ra là…

Hôm con trai tôi tự hào khoe nhà 3 tỷ, mẹ chồng mang  ra 2 cây vàng và sự thật phía sau khiến tôi ch-eet l–ặng”

Tôi chưa bao giờ thấy mình tự hào đến thế. Con trai duy nhất của tôi vừa hoàn thiện căn nhà khang trang giữa trung tâm thị trấn, trị giá gần 3 tỷ đồng. Nhìn nó đứng trên mâm trên, ánh mắt rạng ngời, tôi hạnh phúc đến ngh–ẹn ng–ào. Bao năm ch–ắt bóp, n–uôi n-ấng con, cuối cùng cũng đến ngày được “ng–ẩng mặt với đời”.

Khách khứa kéo đến đông như trẩy hội. Ai cũng x–uýt x–oa, khen ngôi nhà đẹp, khen con trai tôi  tài giỏi. Tôi ngồi mâm trên, lòng h-ân h=oan:

“Đấy! Con trai tôi đấy! Tự tay gây dựng, chẳng nhờ v-ả ai. Mới hơn ba mươi đã có nhà riêng. Làm mẹ, còn gì tự hào hơn!”

Nhưng niềm vui ấy chưa trọn vẹn thì bà thông gia – mẹ của Mai, vợ con trai tôi  đứng dậy. Bà mặc áo dài đỏ sẫm, dáng người đĩnh đạc, nụ cười khẽ nhưng ánh mắt khiến không khí ch-ùng lại.

“Chúc mừng hai con,” bà nói, giọng trầm nhưng dứt khoát. “Tôi cũng có chút quà mừng.”

Bà bưng ra một hộp nhung đỏ, mở nắp… một cây vàng nguyên khối lấp lánh khiến cả bàn tròn l–ặng đi. Tôi chưa kịp th–ốt lời cảm ơn thì bà tiếp:

“Nhưng trước khi mừng, tôi muốn mọi người biết sự thật về căn nhà này.”

Cả không gian như đ–ông cứng. Tôi n–ín th–ở.

Bà nói tiếp: “Căn nhà Tuấn đang ở, hóa ra… là do bố tôi đứng ra lo liệu toàn bộ. Tuấn chỉ góp sức một chút. Tất cả giấy tờ pháp lý, hợp đồng vay mượn, và tiền đặt cọc đều mang tên tôi. Con trai bà, tự hào về ‘chiến tích’ của mình, nhưng thật ra… chưa hề sở hữu trọn vẹn.”

Tôi chết lặng. Mắt nhìn con trai, vừa đỏ vừa bối rối, còn Tuấn lúng túng không biết nói gì. Khách khứa xì xào.

Tôi lặng đi một lúc, rồi bật cười cay đắng: “Sao tôi lại ngây thơ đến thế? Bao nhiêu niềm tự hào, hóa ra chỉ là ảo tưởng.”

Nhưng bà thông gia không dừng lại: “Nếu Tuấn muốn tiếp tục sống ở căn nhà này, cậu ấy sẽ phải thừa nhận và ký hợp đồng chuyển nhượng chính thức. Không phải chuyện ai tự hào là xong.”

Cả bữa tiệc trầm lặng hẳn. Tôi nhìn Tuấn, rồi nhìn cây vàng trên bàn, lòng rối bời. Niềm hãnh diện biến thành sự thật phũ phàng, nhưng đồng thời cũng là bài học: không ai được phép tự tin quá sớm khi chưa hiểu rõ mọi chuyện.

Related Posts

Our Privacy policy

https://bantinnhanh24.com - © 2025 News