“Nhờ em chăm con. Chị sẽ sớm quay lại.”
Tôi đâu biết chữ “sớm” ấy… kéo dài tròn 10 năm.
Gần 10 năm, tôi làm bảo mẫu, rồi bất đắc dĩ trở thành mẹ nuôi, nuôi bé gái từ lúc hơn 1 tuổi đến khi cắp sách đến trường. Căn penthouse sang chảnh năm nào dần xuống cấp, tiền mẹ bé để lại cũng cạn. Tôi phải làm đủ nghề, từ chạy bàn, trông trẻ thuê đến bán hàng online, chỉ để con bé được ăn học tử tế.
Tôi thương nó như con ruột, chăm sóc nó từng chút một, từ bữa ăn đến giấc ngủ, từ học hành đến những lần đ-au ốm giữa đêm.
Rồi một chiều mưa, khi tôi đang phơi đồ trước cửa, tiếng phanh xe sang vang lên khiến tôi gi;ật mình.

Một chiếc xe tiền tỷ dừng ngay trước nhà. Cửa mở, và bước xuống là… mẹ ruột của bé gái, không còn là người mẹ đơn thân bận rộn năm xưa, mà là một quý bà sang trọng, đeo đầy vàng, đi cạnh là một người đàn ông ngoại quốc lịch lãm.
Bà ta chìa ra một phong bì dày c–ộm, giọng l–ạnh l–ùng:
“Đây là tiền công 10 năm qua. Từ giờ, trả con bé lại cho tôi.”
Tim tôi như nghẹt lại. Đứa bé chạy tới ôm chặt chân tôi, kh;;óc n;;ức nở:
“Mẹ ơi, đừng cho con đi…”
Ánh mắt bà ta l;;ạnh nh;;ư băng, nhưng rồi người đàn ông đứng cạnh bỗng bước lên, giọng trầm ấm:
“Nhưng… cô chắc người b–ỏ đi năm đó là cô ta chứ?”
Tôi còn chưa kịp phản ứng thì người đàn ông kia đưa ra một tập giấy tờ… đó là giấy nhận nuôi hợp pháp mà tôi đã ký 10 năm trước, nhưng dòng “thời hạn” đã bị sửa đổi. Theo pháp luật, tôi không còn quyền giữ con bé.
Tôi chết đứng nhìn tập giấy. Con bé ôm chặt lấy tôi, khóc nghẹn. Trong đầu tôi chỉ vang lên một câu hỏi: Tại sao bà ấy lại quay về lúc này?