×
×

“Nó ngh-èo đến mứcc còn chẳng sắm nổi cái xe máy t;ử t;ế… Con lấy nó rồi ăn gì mà s;ống? Hay định về đây để bố mẹ nuôi cả hai đứa?”

“Nó ngh-èo đến mứcc còn chẳng sắm nổi cái xe máy t;ử t;ế… Con lấy nó rồi ăn gì mà s;ống? Hay định về đây để bố mẹ nuôi cả hai đứa?”

Cả họ nhà tôi từng phản đối dữ dội khi tôi quyết lấy D-ũng – chàng trai nghèo nhất xã Mường Nhé, Điện Biên.

Mẹ tôi từng th-ốt lên:

“Nó ngh–èo đến mức không nổi cái xe máy tử tế, con lấy nó rồi ăn gì mà s–ống?”

Ngày làm lễ ăn hỏi, bố mẹ tôi chỉ dám mời vài mâm lẻ tẻ, sợ hàng xóm nói ra nói vào. Mẹ còn dặn:

“Lát nữa nhà trai sang, đừng để người ta biết gia đình mình kỳ vọng gì. Giữ s-ĩ d-iện cho họ.”

Tôi nghe mà buồn đến t–ê người.

Khoảng 9h sáng, đoàn nhà trai từ Điện Biên chạy xe hơn 300km đến. Tôi nhìn mấy chiếc bán tải đỗ trước cổng mà ngỡ mình nhìn nhầm.
Họ mang theo 6 tráp, bày biện đẹp đến mức cả làng k-éo ra xem.

Mẹ tôi l-iếc qua thì th-ào:

“Chắc đi thuê cho sang…”

Nhưng đến lúc mở tráp, cả nhà tôi… đ–ứng kh–ông v-ững.

Trong tráp không phải bánh kẹo hay vòng vàng, mà là:

những cọc tiền được ngân hàng bọc niêm phong,

sổ đỏ đất trung tâm thị trấn,

và cả giấy đăng ký một chiếc ô tô 7 chỗ.

Mẹ tôi ng–ã ngồi xuống ghế.
Anh trai tôi đứng ngây ra như t-ượng.

Trong lúc ai nấy còn kinh ngạc, bố tôi chợt cầm một tờ tiền lên, đưa sát ra ánh đèn. Mặt ông biến sắc.
Tay r–un b-ần b-ật.

“Hạnh… vào nhà!” – bố tôi q-uát khẽ, giọng ng-hẹn lạ-i.

Tôi h-oang m-ang:

“Sao thế bố?”

Không trả lời.
Ông lập tức móc điện thoại, vừa đi vừa dằn từng chữ:

“Alo… tôi báo tin… có dấu hiệu vận chuyển tài sản nghi liên quan đường dây…”

Tôi ch-eet l-ặng.

Chưa đầy 15 phút sau, công an xã – rồi cả công an huyện kéo tới. Hàng trăm người đổ ra đường.

Một chiến sĩ yêu cầu:

“Đề nghị mở toàn bộ lễ vật để kiểm tra.”

Tiếng mở nắp tráp vang lên c//ạch… c//ạch…

Tôi r–un như s–ắp ng–ã.
Dũng – người tôi yêu, xanh t-ái m–ặt, mím ch–ặt m–ôi.

Công an lần lượt nhấc từng lớp giấy lót.

Rồi bất th/ình l/ình, một anh công an dừng lại, ca/u m/ày:

“Đây là…?”

Dưới đáy tráp, không phải lễ vật.
Không phải tiền g//iả.
Không phải t-ang vật ph–ạm ph-áp.

Mà là… một thư tay dài gần 5 trang, có chữ ký và dấu giáp lai của chính quyền huyện Mường Nhé.

Tôi nín thở đọc từng dòng:

**“Kính gửi gia đình thông gia.

Dũng – con trai chúng tôi – không phải nghèo. Thằng bé từ chối mọi tài sản để tự lập, nhưng hôm nay nó muốn thể hiện sự trân trọng với vợ tương lai.

Toàn bộ tài sản trong tráp đều hợp pháp, có xác nhận của địa phương theo đúng phong tục vùng cao.

Vì sợ gia đình bên thông gia nghĩ chúng tôi khoe mẽ hay làm quá, Dũng yêu cầu giữ kín cho đến phút cuối.

Chúng tôi mong hai gia đình hiểu và đừng hiểu lầm…”**

Bố tôi đứng như chôn chân.
Công an kiểm tra xong, gật đầu:

“Tài sản thật. Giấy tờ đầy đủ. Không có dấu hiệu vi phạm.”

Cả đám đông nổ như ong vỡ tổ.


Kết thúc mở – gay cấn

Dũng nắm tay tôi, mắt đỏ hoe:

“Anh không muốn để ai khinh thường em nữa.
Anh giấu để xem họ đối xử với em thế nào.”

Tôi quay sang thấy bố tôi… ngồi thụp xuống ghế, hai tay ôm đầu.

Mẹ tôi khóc, còn họ hàng thì im bặt.

Lúc đó, tôi mới hiểu…

Người bị thử không phải tôi – mà là cả gia đình tôi.

Đêm ấy, khi ai nấy đã về hết, bố tôi lặng lẽ bảo tôi lại gần:

“Con… có dám nghe bố nói hết sự thật về nhà trai không?”

Tôi nhìn ông – ánh mắt vừa sợ, vừa tò mò.

Và bố tôi bắt đầu kể…
Một chuyện mà nếu đúng… có thể tôi đã suýt lấy nhầm người.

Related Posts

Our Privacy policy

https://bantinnhanh24.com - © 2025 News