Nó phải tự r-ời khỏi cái nhà này. Tranh thủ lúc nó vẫn ng–u mà ký nốt mấy tờ giấy đi.” Đó… là giọng bố chồng tôi. Rõ từng chữ.
Căn nhà tôi b-ỏ hết tài sản bố mẹ đẻ cho để xây lại—giờ họ đang bàn cách t–ước nó khỏi tay tôi. Tim tôi đập th;;;ình th;;ịch, hai chân r’;un b;;ần b;;ật. Tôi n/uốt n/ước b/ọt, cố giữ bình tĩnh để không đổ g–ục ngay ngoài hiên.
Tôi lấy chồng về Bắc Giang với niềm tin rằng chỉ cần mình sống tử tế thì gia đình chồng ắt sẽ thương.
Ngày cưới xong, chồng tôi =đưa tôi về căn nhà cấp 4 cũ kỹ đến mức mỗi lần mưa là nước dột thành dòng. Mẹ chồng còn b;ĩu mô’i:
“Nhà thế này con dâu ở cũng khổ…”
Câu ấy như vết d/ao c/ứa vào lòng tự trọng. Tôi nghĩ: “Thôi thì phận gái, lo vu-n v-én.”
Vậy là tôi bàn với bố mẹ đẻ:
Bán mảnh đất hơn 200m² mặt đường – của hồi môn duy nhất họ có để lại cho tôi.
Bố mẹ tôi ngh-ẹn ng–ào nhưng vẫn gật đầu:
“Miễn là con hạnh phúc.”
600 triệu bán đất. Tôi đưa gần hết cho chồng. Tôi tin.
Chúng tôi xây lại nhà: tường sáng, mái mới, thêm tầng. Nhà chồng khen lấy khen để:
“Nhờ con Hoa cả đấy.”
“Phúc tinh của gia đình này.”
Còn thừa hơn trăm triệu, tôi chia cho bố mẹ chồng một khoản dưỡng già, rồi biếu anh chị em chồng mỗi người vài triệu. Tôi tin lòng tốt sẽ được đáp lại.
Ba năm sau, đất ở quê tôi tăng giá lên vài tỷ.
Trong bữa cơm đông đủ, mẹ ch=ồng nói thẳng:
“Đất bố mẹ cô cho thì coi như cho thằng Tuấn. Cô gả về đây rồi.”
Tôi ngh=ẹn h=ọng.
Nhìn sang chồng, mong một lời bênh vực.
Nhưng anh ta chỉ lạnh lùng nói:
“Chuyện cũ nhắc làm gì.”
Một chiều đi chợ về, vừa tới đầu ngõ, tôi nghe bố chồng nói với người quen:
“Nó dại thì mình phải tính. Giấy tờ nhà đang đứng tên thằng Tuấn. Giờ ép nó ký nhập khẩu về đây—sau này có ly hôn thì nó tr-ắng tay.”
Tôi đứng s=ững.
Tối đó, chồng tôi bỗng dịu dàng lạ thường:
“Mai vợ đi làm thủ tục nhập hộ khẩu nhé. Cho tiện…”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.
Lòng tôi l=ạnh t=oát.
“Tự rời khỏi nhà này…
Ký giấy cho xong…
Nó mà phản ứng thì tính chuyện ly hôn…”
Tôi nghe rõ từng chữ qua khe cửa.
Họ—những người từng gọi tôi là con, là dâu, là phúc tinh—giờ đang bàn cách đẩy tôi ra đường, sau khi moi sạch tiền bố mẹ đẻ tôi dành dụm cả đời.
Đêm ấy, tôi nắm chặt hai bàn tay đến b=ật m=áu.
Và tôi quyết định…
sẽ không im lặng.
Nhưng cách tôi phản đòn, thì nhà chồng tôi hoàn toàn không ngờ tới.