Tôi mang máy rửa bát về để giảm á–p l-ực, mẹ chồng m–ắng x–ối x–ả, tôi l–ẳng l–ặng nấu bữa “đặc biệt”… và tối hôm đó, điều xảy ra ngoài bếp khiến cả nhà ch;;eet l;;ặng
Tôi làm dâu trong một gia đình đông đúc gần mười miệng ăn. Cả ngày đi làm công sở, tối về lại còng lưng nấu nướng, rửa chén cho cả nhà. Tôi thầm nghĩ, có lẽ chẳng khi nào tôi được ngồi thảnh thơi.
Sau gần một năm tiết kiệm, tôi mua được một chiếc máy rửa bát — ước mơ nho nhỏ để đỡ phần nào g-ánh n–ặng. H–ưng ph–ấn mang về chưa kịp lắp, mẹ chồng đã tr–ợn mắt, q–uát:
“Nhà này từ xưa đến nay có ai cần mấy thứ ph–ù ph–iếm ấy đâu! Đàn bà l–ười, không muốn đ–ộng tay đ–ộng chân thì còn ra th/ể th/ống gì! M–ất tiền ng-u ng=ốc!”
Tim tôi như thắ-t lạ-i. Bao mệt mỏi, t/ủi th/ân bấy lâu, dồn cả vào lời nói ấy. Tôi không c-ãi, chỉ im lặng dọn cơm như thường lệ, nhưng trong đầu, một kế hoạch nhỏ bắt đầu hình thành.
Tối hôm đó, tôi nấu một bữa cơm đặc biệt: toàn món chiên xào đầy dầu mỡ, bát đĩa chất đầy trên bàn. Khi mọi người ăn xong, chẳng ai thèm rửa, tôi lặng lẽ ôm bụng giả vờ ch–oáng, ngồi th–ụp xuống ghế:
“Chắc con mệt quá, đ–au đ-ầu quá…”
Mẹ chồng hừ nhẹ: “Ốm thì nghỉ đi, để đó mai rửa cũng được.”
Tôi im lặng, vào phòng, để mặc núi bát đĩa ng–ập bồ–n.
Đêm đó, gần 11 giờ, tôi nghe tiếng l–ục c–ục lạ ngoài bếp. Tim đập th–ình th–ịch, tôi h-é cửa nhìn ra…
C-ảnh t-ượng khiến tôi ng–ỡ ng–àng và muốn t–é ng–ửa: mẹ chồng đứng giữa bếp, l–úng t–úng cầm cái máy rửa bát, mồ hôi nh–ễ nh–ại, tay r-un r–un. Bà không biết cách sử dụng, và quan trọng hơn… mọi thứ dầu mỡ đã bắn tung tóe khắp nhà bếp, khiến cả gian bếp sáng nay vốn sạch sẽ bỗng trở nên hỗn loạn đến khó tin.
Tôi không nhịn được cười. Từ hôm đó, mẹ chồng không còn quát mắng nữa — bà thậm chí còn nhờ tôi hướng dẫn tận tình.
Máy rửa bát không chỉ cứu tôi khỏi mệt nhọc, mà còn lật ngược quyền lực trong nhà bếp, và quan trọng hơn, mọi người bắt đầu thấy công sức của tôi đáng quý đến mức nào.