Chuyện lan ra khắp làng. Ai cũng khen bố tôi làm đúng.
Tôi năm nay 26 tuổi, quê ở một làng nhỏ. Gia đình tôi không giàu có gì, bố mẹ làm nông, còn tôi lên thành phố học đại học rồi ở lại làm việc. Chính ở nơi phồn hoa ấy, tôi quen được anh, người đàn ông mà tôi từng nghĩ sẽ là chồng tương lai của mình. Anh là người thành phố, gia đình điều kiện khá giả, bố mẹ anh là công chức đã về hưu, sống trong căn nhà mặt phố khang trang.
Anh đối với tôi rất tốt. Khi biết tôi là con nhà nông, anh chỉ cười bảo:
– Miễn là em tốt, còn quê đâu thì có sao.
Câu nói ấy làm tôi cảm động vô cùng, nghĩ rằng chỉ cần tình yêu chân thành, khác biệt giàu nghèo chẳng là gì cả. Nhưng tôi đã quá ngây thơ.
Lần đầu tôi về nhà anh ra mắt, bố mẹ anh tỏ ra lịch sự, nhưng trong ánh mắt và cách nói chuyện, tôi cảm nhận được một thứ gì đó lạnh lẽo và soi xét. Họ hỏi tôi đủ điều, từ thu nhập của bố mẹ, đất đai trong nhà, đến việc em trai tôi học trường gì. Mọi câu hỏi đều như đang dò xét, đánh giá xem “con bé nhà quê này có xứng đáng không”.
Khi tôi nói mình còn hai em trai sinh đôi đang học cấp hai, sắc mặt họ tối sầm lại. Mẹ anh lạnh nhạt nói:
– Nhà có nhiều con trai như vậy, chắc sau này gánh nặng cũng lớn nhỉ?
Tôi chỉ biết cười gượng. Lúc ấy, tôi tự nhủ rằng thôi thì người lớn ai chẳng có chút định kiến, miễn là anh ấy tốt với mình là được.

Lúc ấy, tôi tự nhủ rằng thôi thì người lớn ai chẳng có chút định kiến. (Ảnh minh họa)
Chúng tôi yêu nhau thêm 2 năm nữa rồi quyết định tiến đến hôn nhân. Dù trong lòng tôi vẫn còn lo lắng về thái độ của bố mẹ anh, nhưng tôi tin rằng nếu mình chân thành, họ sẽ dần chấp nhận. Khi bàn chuyện cưới hỏi, tôi chỉ nói với anh:
– Nhà em không thách cưới đâu, gia đình anh đưa bao nhiêu thì tùy tâm. Nhưng em muốn ở riêng, không muốn sống chung với bố mẹ.
Anh đồng ý, nhưng vì không muốn ở trọ nên anh đã bàn với bố mẹ, nhờ họ hỗ trợ mua nhà trước cưới. Tôi cũng nghĩ đề nghị của anh không quá đáng và bố mẹ anh sẽ đồng ý thôi. Nhưng, mẹ anh lập tức phản đối, thậm chí quay sang mắng tôi vì cho rằng tôi xúi bẩy anh:
– Căn nhà ở thành phố đâu có ít tiền. Cô tâm cơ thật đấy. Cũng đúng thôi, sinh ra từ quê thì chỉ thế thôi.
Không khí hôm ấy căng thẳng đến mức tôi chỉ biết im lặng. Tôi thấy tủi thân, thấy mình thật nhỏ bé giữa căn nhà xa lạ ấy. Tôi bắt đầu hiểu rằng, họ không chỉ chê xuất thân của tôi, họ chê cả gia đình tôi, cả cái gốc rễ nông thôn mà tôi mang theo.
Một tuần sau, anh báo tin:
– Bố mẹ đồng ý mua nhà cho mình rồi.
Tôi ngỡ ngàng. Nhưng rồi anh nói tiếp, giọng chùng xuống:
– Nhưng, bố mẹ anh… có một điều kiện.
Điều kiện ấy như một nhát dao đâm thẳng vào lòng tôi. Họ yêu cầu tôi không được về quê thường xuyên, không được giúp đỡ bố mẹ hay hai em trai dù chỉ một đồng. Sau này bố mẹ tôi có ốm đau, về già cần chăm sóc, tôi không được dính dáng gì, vì “con gái đã gả đi thì là người nhà chồng, không được mang phiền phức về đây”.
Tôi chết lặng. Tôi hỏi anh:
– Anh thấy điều kiện đó có hợp lý không?
Anh im lặng một lúc rồi bảo:
– Anh biết là quá đáng… nhưng họ chỉ muốn tốt cho mình thôi. Sợ em bị ràng buộc bên nhà ngoại, ảnh hưởng đến hạnh phúc sau này.
Tôi nhìn anh, bỗng cảm thấy người trước mặt xa lạ quá. Một người từng hứa sẽ bảo vệ tôi, giờ lại muốn tôi đánh đổi cả gia đình mình để có được một căn nhà cưới.

Tôi nhìn anh, bỗng cảm thấy người trước mặt xa lạ quá. (Ảnh minh họa)
Tối đó, tôi gọi điện về cho bố mẹ. Nghe xong, bố tôi tức giận quát lớn:
– Không cưới nữa! Cưới kiểu ấy thì thà ở giá còn hơn! Nhà mình nghèo thật, nhưng không ai có quyền sỉ nhục như vậy.
Tôi vừa khóc vừa nói:
– Bố, con không muốn bỏ anh ấy…
Bố tôi ngắt lời:
– Họ khinh mình một lần, sau này họ sẽ khinh con cả đời. Con muốn vì một người đàn ông mà bỏ bố mẹ, bỏ luôn phẩm giá của mình sao?
Câu nói ấy khiến tôi tỉnh ra. Ngày hôm sau, bố tôi sang tận nhà trai, trả lại toàn bộ quà cáp họ đã gửi, nói thẳng giữa bao người:
– Chúng tôi là dân quê, nhưng chúng tôi cũng có lòng tự trọng. Căn nhà của các người, chúng tôi không cần. Con gái tôi có thể không lấy chồng, nhưng nó sẽ không bao giờ vì miếng ăn, cái nhà mà quay lưng với bố mẹ.
Không khí im phăng phắc. Mẹ anh tái mặt, còn anh đứng cúi đầu, không nói nổi một câu. Chuyện lan ra khắp làng. Ai cũng khen bố tôi làm đúng. Có người còn nói:
– Ông ấy không chỉ giữ thể diện cho con gái, mà còn cho cả làng này. Để họ biết rằng người nông thôn tuy nghèo, nhưng có khí phách!
Sau đó, anh có đến tìm tôi, nói anh sẽ cố thuyết phục bố mẹ thay đổi. Nhưng tôi chỉ mỉm cười:
– Anh không cần làm vậy đâu. Tình yêu không thể đứng vững nếu phải đánh đổi bằng sự nhục nhã và chia ly.
Đêm ấy, tôi khóc rất lâu. Tôi không oán hận ai, chỉ thấy tiếc cho tình yêu đã từng đẹp đến thế. Nhưng nếu phải lựa chọn giữa một căn nhà nơi thành phố và gia đình đã nuôi mình khôn lớn, tôi sẽ không bao giờ chọn sự phản bội.
Giờ nghĩ lại, tôi thấy biết ơn bố mình vô cùng. Ông đã dạy tôi hiểu rằng phụ nữ có thể không cần nhà sang, không cần sính lễ cao, nhưng nhất định phải giữ lấy lòng tự trọng và gốc rễ của mình, vì mất rồi thì chẳng gì lấy lại được.
https://arttimes.vn/gia-dinh/bo-me-chong-tuong-lai-cho-mot-can-nha-nhung-bo-toi-doi-huy-hon-ca-lang-deu-noi-ong-lam-dung-c59a70279.html
News
5 anh em cãi vã om sòm ngay trong đám giỗ mẹ vì 2 yến thịt lợn
Chẳng nhà ai như gia đình tôi, chị dâu, em chồng lớn tiếng cãi nhau ngay trong đám giỗ mẹ chỉ vì 2 yến thịt lợn, khiến tình cảm rạn nứt. Bố tôi mất đã nhiều năm. 2 năm trước,…
Một gia đình 4 người lần lượt đi xuống tầng hầm và không bao giờ trở lại: Thủ phạm hóa ra lại là củ khoai tây
Bé gái 8 tuổi – người duy nhất sống sót trong nhà đã phát hiện ra cảnh tượng kinh hoàng. Tờ Mirror đưa tin về vụ việc xảy ra ở Laishevo vào ngày 27 tháng 10 năm 2014. Một cô…
Hơn 90% người dùng điện thoại iPhone không biết công dụng của chiếc lỗ nhỏ cạnh camera
Chiếc lỗ nhỏ cạnh cụm camera sau là chi tiết quen thuộc với người dùng iPhone, nhưng không nhiều người biết công dụng thực sự của nó. Nếu quan sát mặt sau của iPhone, không ít người sẽ nhận thấy…
Sát Tết dương, nhà chồng báo lên chơi 20 người, ăn uống nhậu nhẹt thả phanh còn đi siêu thị mua núi đồ, bắt con dâu chi hết
Lan và Minh sống ở căn nhà ba tầng khang trang giữa Hà Nội. Tết Dương lịch năm nay rơi vào cuối tuần dài, Minh hào hứng bảo vợ: “Nghỉ mấy ngày, mình đi Đà Lạt chơi cho mát”. Lan…
Vợ đi công tác 1 tháng, tôi đến tìm vợ cũ nhưng người mở cửa khiến tôi sốc đứng không vững
Cửa mở và tôi chết lặng. Không phải vợ cũ… Vợ tôi đi công tác đúng một tháng, chuyến đi dài nhất kể từ ngày cưới. Trước lúc đi, cô ấy còn cẩn thận dặn từng việc nhỏ trong nhà,…
Đúng ngày đầy tháng của con, tôi bật lại mẹ chồng ngay giữa bữa tiệc gia đình, chồng lao vào t;á;t tôi không chút thương xót
Chỉ một câu nói nửa đùa nửa thật của mẹ chồng trong ngày đầy tháng con, tôi không kìm được mà bật lại. Cái giá phải trả là một cái tát từ chồng và phải ôm con bỏ về nhà…
End of content
No more pages to load