Tôi sinh năm 1980, 17 tuổi đã theo họ hàng vào Nam làm thuê. Ban đầu chỉ là phụ hồ, lương tháng chưa đến 3 triệu đồng. Cha mất sớm, mẹ tôi một mình nuôi ba anh em, nên từ nhỏ tôi đã quen với cảnh chắt chiu từng đồng.
Nhờ siêng năng, thật thà, tôi được mấy ông chủ tin tưởng, rồi hùn hạp mở cửa hàng nhỏ. Làm ăn thuận lợi, tích góp từng chút, đến năm 2010 tôi đã có trong tay hơn 1,5 tỷ đồng – số tiền không nhỏ với người lao động xa xứ như tôi.
Khi đã có vợ con, tôi nghĩ: “Mình làm ăn bao năm, giờ cũng nên dựng ngôi nhà khang trang ở quê để báo hiếu mẹ, để người ta nhìn vào còn nể mặt.” Ở quê tôi, ai đi làm ăn xa mà chưa có nhà to thì vẫn bị xem là “chưa nên người”. Thế là tôi quyết tâm xây.
Lời can ngăn của vợ và nước mắt của mẹ
Vợ tôi nghe vậy thì phản đối ngay:
– Anh thử nghĩ xem, cả năm mình về quê được mấy lần? Nhà cũ vẫn ở được, sao không để dành tiền mua căn hộ nhỏ ở thành phố, cho con cái học hành ổn định?
Tôi hiểu vợ nói đúng, nhưng mẹ tôi thì lại khác. Khi nghe tôi tính mua nhà ở thành phố, bà khóc nấc lên:
– Mẹ nuôi con cực khổ bao năm, chỉ mong có ngày con dựng lại ngôi nhà tử tế trên đất ông bà. Giờ con có tiền mà chẳng chịu làm, mẹ biết nói sao với họ hàng làng xóm đây?
Giữa một bên là người vợ thực tế, một bên là người mẹ cả đời vì con, tôi chọn làm mẹ vui lòng. Vợ tôi tuy không đồng ý nhưng cũng đành nhún nhường.
Ngôi nhà 5 tầng và niềm tự hào ngắn ngủi
Tôi bỏ ra hơn 2,6 tỷ đồng xây ngôi nhà 5 tầng rưỡi ở quê, còn vay thêm vài trăm triệu từ họ hàng. Ngày tân gia, cả làng kéo đến chúc mừng. Tôi mời tiệc linh đình hai ngày, không nhận phong bì ai, chỉ muốn vui trọn vẹn. Nhìn mẹ cười rạng rỡ, tôi nghĩ: “Vậy là đáng lắm rồi.”
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.
Ngôi nhà bỏ hoang và nỗi ân hận muộn màng
Cuộc sống vẫn phải tiếp diễn. Tôi và vợ tiếp tục thuê nhà ở thành phố đi làm. Mẹ già ở quê, ngôi nhà rộng thênh thang chỉ có một người trông coi. Con trai đến tuổi đi học, vì chưa có hộ khẩu nên không xin được trường tốt. Khi đó tôi mới thấm: giá như ngày ấy nghe lời vợ…
Nhà đất ở thành phố tăng giá từng năm, còn ngôi nhà ở quê thì càng lúc càng vắng người ở. Tôi bỏ vào đó cả gia tài, nhưng chẳng mấy khi dùng đến. Giờ mẹ tôi cũng ân hận, bảo:
– Hồi đó mẹ sai rồi. Biết thế xây vừa vừa thôi, để tiền cho con cái ổn định chỗ ở trên thành phố.
Tôi nghe mà chỉ biết im lặng. Sai lầm của tôi không phải là xây nhà, mà là xây quá to. Lẽ ra chỉ cần hai tầng cho mẹ ở và để cả nhà sum họp dịp lễ Tết là đủ. Nhưng tôi lại bị cái “sĩ diện” chi phối. Hàng xóm xây 5 tầng, tôi cũng phải làm 5 tầng rưỡi cho “oách”.
Giờ nghĩ lại, chỉ muốn quay về năm ấy để nói với chính mình:
“Đừng xây cho người ta ngắm. Hãy xây để chính mình sống tốt.”
News
5 anh em cãi vã om sòm ngay trong đám giỗ mẹ vì 2 yến thịt lợn
Chẳng nhà ai như gia đình tôi, chị dâu, em chồng lớn tiếng cãi nhau ngay trong đám giỗ mẹ chỉ vì 2 yến thịt lợn, khiến tình cảm rạn nứt. Bố tôi mất đã nhiều năm. 2 năm trước,…
Một gia đình 4 người lần lượt đi xuống tầng hầm và không bao giờ trở lại: Thủ phạm hóa ra lại là củ khoai tây
Bé gái 8 tuổi – người duy nhất sống sót trong nhà đã phát hiện ra cảnh tượng kinh hoàng. Tờ Mirror đưa tin về vụ việc xảy ra ở Laishevo vào ngày 27 tháng 10 năm 2014. Một cô…
Hơn 90% người dùng điện thoại iPhone không biết công dụng của chiếc lỗ nhỏ cạnh camera
Chiếc lỗ nhỏ cạnh cụm camera sau là chi tiết quen thuộc với người dùng iPhone, nhưng không nhiều người biết công dụng thực sự của nó. Nếu quan sát mặt sau của iPhone, không ít người sẽ nhận thấy…
Sát Tết dương, nhà chồng báo lên chơi 20 người, ăn uống nhậu nhẹt thả phanh còn đi siêu thị mua núi đồ, bắt con dâu chi hết
Lan và Minh sống ở căn nhà ba tầng khang trang giữa Hà Nội. Tết Dương lịch năm nay rơi vào cuối tuần dài, Minh hào hứng bảo vợ: “Nghỉ mấy ngày, mình đi Đà Lạt chơi cho mát”. Lan…
Vợ đi công tác 1 tháng, tôi đến tìm vợ cũ nhưng người mở cửa khiến tôi sốc đứng không vững
Cửa mở và tôi chết lặng. Không phải vợ cũ… Vợ tôi đi công tác đúng một tháng, chuyến đi dài nhất kể từ ngày cưới. Trước lúc đi, cô ấy còn cẩn thận dặn từng việc nhỏ trong nhà,…
Đúng ngày đầy tháng của con, tôi bật lại mẹ chồng ngay giữa bữa tiệc gia đình, chồng lao vào t;á;t tôi không chút thương xót
Chỉ một câu nói nửa đùa nửa thật của mẹ chồng trong ngày đầy tháng con, tôi không kìm được mà bật lại. Cái giá phải trả là một cái tát từ chồng và phải ôm con bỏ về nhà…
End of content
No more pages to load