Ngay khi bước ra khỏi phòng khám, mọi dồn nén bấy lâu trong tôi như vỡ tung. Tôi dồn dập chất vấn em trước mặt mọi người.
Tôi sinh năm 1994, quê gốc ở Quảng Ninh. Hiện tại, tôi quen bạn gái sinh năm 2001. Tôi gặp Liên khi em vào thực tập ở công ty tôi. Tôi là trưởng phòng, người trực tiếp hướng dẫn em.
Sau nhiều lần tiếp xúc, tôi và em nảy sinh tình cảm lúc nào không hay. Tính tới thời điểm hiện tại, chúng tôi đã yêu nhau được 5 tháng.
Trước khi quen em, tôi có một mối tình 6 năm với người yêu cũ. Chúng tôi quyết định dừng lại khi người yêu sang Mỹ định cư. Tôi không yêu ai trong một thời gian dài, cho tới khi gặp Liên. Em xinh xắn, trẻ trung, khiến tôi sống lại cảm giác yêu đương đã bị lãng quên từ lâu.
Về bản thân, tôi đã có nhà, có ô tô cùng một công việc tạm ổn định. Tuy nhiên, tôi cũng thẳng thắn thừa nhận rằng mình chưa giỏi đến mức tự mua được nhà và xe trước 30 tuổi. Ngôi nhà hiện tại là do bố mẹ bán mảnh đất ở quê để mua cho tôi, còn xe thì do tôi tích góp mua lấy.
Là trưởng phòng, mức lương của tôi khoảng 30 triệu đồng/tháng, kèm theo tiền thưởng tầm 70 triệu đồng/năm. Tôi không tiêu xài phung phí nhưng với món đồ cơ bản hàng ngày như quần áo, nước hoa,.. tôi luôn ưu tiên đồ chất lượng.
Có lẽ vì điều đó nên người yêu nghĩ tôi giàu có. Dù đã ra trường song người yêu tôi vẫn chưa tìm được công việc ổn định. Tôi cũng giới thiệu cho em một vài công việc văn phòng tại chỗ quen biết nhưng em đều từ chối.
Tôi hỏi lý do, em trả lời rằng “em sợ”: Sợ áp lực, sợ deadline “dí”, sợ KPI, sợ đồng nghiệp toxic,… khiến tôi không muốn tranh luận thêm. Đặc biệt, em còn có tư tưởng: “Sau này lấy chồng thì chồng nuôi, vợ chỉ chăm con, cắm hoa và chơi thể thao”.
Lúc đầu, tôi tự trấn an mình rằng đó chỉ là suy nghĩ của một cô gái còn trẻ, chưa va vấp nhiều với cuộc sống. Nhưng càng về sau, những khác biệt giữa chúng tôi càng lớn khiến tôi không ngừng hoài nghi về tình cảm này.
Tuần trước là sinh nhật em. Vì đây là dịp đặc biệt nên tôi cố tình đặt bàn tại nhà hàng đắt tiền hơn thường lệ. Tôi chuẩn bị một bó hoa to, thêm một chai nước hoa full size, loại em đang có chai chiết.
Đáp lại sự nhiệt tình của tôi, em tỏ rõ thái độ hời hợt thậm chí không vui. Sau hôm sinh nhật, em ngó lơ không trả lời tin nhắn của tôi. Mãi sau này khi làm hòa, em mới nói rằng: “Em buồn vì anh không tổ chức tiệc và mời bạn bè của em”.
Thú thật, dù bữa tiệc là chuyện nhỏ với tôi, nhưng tôi thực sự không thích ồn ào, hào nhoáng. Em bảo với tôi phải tặng cho em một chiếc túi để bù cho hôm sinh nhật đó. Tôi đồng ý. Và em chọn chiếc túi 10 triệu đồng.
Tôi đã dần quen với việc chi những khoản tiền lớn cho em, phần vì thương, phần vì những khoản chi ấy vẫn nằm trong khả năng của tôi. Chuyến đi công tác Đà Nẵng vào tháng trước là một trong những dịp như thế.
Đợt đó, tôi dẫn người yêu đi công tác cùng. Mặc dù đã lên kế hoạch đưa em đi ăn những món địa phương, tôi vẫn gác lại tất cả khi em nói đã đặt chỗ tại một nhà hàng omakase (nhà hàng có đầu bếp riêng chế biến món ăn).
Bữa ăn kết thúc với hóa đơn ngót nghét 15 triệu đồng cho 2 người. Tuy vậy, sau khi chia sẻ thẳng thắn với người yêu về trải nghiệm không thực sự tương xứng với số tiền bỏ ra, tôi không những không được sự đồng cảm, mà còn bị mỉa mai là tiếc tiền.
Đặc biệt, ngay ngày hôm qua, em đã làm một hành động chạm tới giới hạn cuối cùng của tôi.
Sáng hôm đó, tôi đưa em đi khám răng vì em nói bị đau răng đã lâu. Em bảo tôi chờ bên ngoài, khi nào xong sẽ gọi. Tôi nghĩ chỉ là xử lý răng khôn đơn giản nên không mảy may lo lắng.
Đến khi thanh toán, tôi thực sự được “mở mắt” đúng nghĩa. Số tiền phải trả là 100 triệu đồng. Em nói rằng em quyết định làm răng sứ, vì phòng khám đang có chương trình ưu đãi. Tôi lặng lẽ thanh toán vì chỗ đông người, tôi không muốn to tiếng.
Ngay khi bước ra khỏi phòng khám, mọi dồn nén bấy lâu trong tôi như vỡ tung. Tôi nổi cáu với em: “Tại sao em làm răng sứ mà không bàn trước với anh? Em có biết 100 triệu đồng không phải là con số nhỏ không? Có phải lâu rồi em không đi làm nên quên hết giá trị đồng tiền rồi đúng không?”.
Em nhìn tôi mếu máo: “Em không ngờ anh lại nghĩ em như vậy. Đúng thật, tiền của đàn ông ở đâu thì tâm ở đấy. Rõ ràng anh không yêu em nhiều như em tưởng”. Nói rồi em bỏ đi để lại tôi cùng ánh nhìn tò mò của mọi người xung quanh.
Đã 3 ngày trôi qua chúng tôi không nói chuyện. Thực lòng, tôi không nghĩ mình là người keo kiệt đến thế. Tôi càng băn khoăn rằng trong một mối quan hệ, người đàn ông nên chi trả đến mức nào để được xem là yêu thương?
Lần đầu tiên sau 5 tháng yêu nhau, tôi nghiêm túc nghĩ đến việc dừng lại. Không phải vì 100 triệu đồng, mà vì tôi sợ nếu tiếp tục, mình sẽ mãi là người phải gồng lên để đáp ứng những yêu cầu không có điểm dừng từ em. Liệu tôi có đang hẹp hòi với người yêu mình hay không?