Trời vừa tang tảng sáng, Lan – bụng bầu lặc lè ở tháng thứ bảy – khẽ trở mình ngồi dậy. Ánh đèn dầu leo lét trên bàn thờ còn tỏa hương nhang mới thắp. Chị gói mấy nải chuối chín vàng óng, cẩn thận xếp vào rổ tre. Chồng chị, anh Hòa, ngái ngủ dụi mắt:
– Em để đó, mai anh gánh đi bán cho. Em nặng nề thế rồi, ráng nghỉ ngơi đi.
Lan mỉm cười, bàn tay vuốt nhẹ lên bụng:
– Em đi thì người ta thương, dễ mua nhanh hơn. Mình sắp có thêm một miệng ăn, phải tranh thủ từng đồng. Anh ở nhà lo dọn dẹp, nấu cơm trưa đi nhé, em về còn có cái ăn.
Anh Hòa thở dài, nhìn dáng vợ xiêu vẹo bước ra sân mà lòng nhói buốt.
Con đường ra chợ sớm còn đẫm sương, Lan hì hục đẩy chiếc xe đạp cà tàng, phía sau chất rổ chuối thơm lừng. Vừa tới chợ, đã có vài bà mua vội nải chuối chín để kịp cúng sớm. Lan mừng lắm, miệng không ngớt cảm ơn. Trong đầu chị cứ nghĩ đến hình ảnh ngày mai sẽ ghé tiệm tạp hóa mua bộ đồ sơ sinh nho nhỏ cho con.
Chợ sáng hôm đó nhộn nhịp khác thường. Người chen kẻ lấn, tiếng mặc cả, tiếng gọi nhau í ới. Lan ngồi nép ở góc, vừa bán vừa xoa bụng thủ thỉ với đứa bé:
– Ráng chờ mẹ con nhé, mẹ bán hết chỗ chuối này là mình có áo mới rồi.
Bất chợt, từ đầu chợ vang lên tiếng gào thất thanh. Một chiếc xe tải lớn mất lái, lao thẳng vào đám đông. Mọi người hoảng loạn, bỏ chạy tán loạn. Lan chưa kịp định thần thì một luồng gió mạnh hất tung chị cùng rổ chuối ra mặt đường. Cơn đau nhói buốt ập đến. Chị chỉ kịp thét lên:
– Con ơi…!
Tin dữ truyền về, anh Hòa bủn rủn rụng rời chân tay, quẳng nồi cơm vừa đặt lên bếp, chạy vội ra chợ. Khi đến nơi, anh chỉ thấy những vết máu loang đỏ trên nền đường, vợ anh đã nằm im lìm, đôi bàn tay vẫn ôm tròn lấy bụng như muốn che chở đứa con. Người ta đưa vội chị vào bệnh viện.
Ca mổ cấp cứu kéo dài suốt nhiều giờ. Đứa bé cất tiếng khóc chào đời giữa mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Nhưng Lan thì đã ra đi mãi mãi.
Anh Hòa ngồi thẫn thờ ngoài hành lang, nước mắt cứ chảy dài. Bác sĩ trao vào tay anh đứa con đỏ hỏn, yếu ớt mà ấm áp lạ thường. “Vợ anh đã bảo vệ con đến giây phút cuối cùng,” bác sĩ nói khẽ.
Anh nhìn con, lòng quặn thắt nhưng cũng dấy lên niềm tin mơ hồ. Ngoài kia, trời đã ngớt mưa, ánh nắng mỏng manh rơi xuống, chiếu lấp lánh qua ô cửa kính.
Trong tiếng khóc yếu ớt của đứa trẻ, anh Hòa nghe thấy cả hơi thở của vợ mình còn đâu đây. Lan đã đi, nhưng mầm sống chị giữ lại đã kịp nảy chồi.
Anh ôm con sát vào ngực, thì thầm:
– Con ơi, mẹ con mất rồi… nhưng cha sẽ thay mẹ nuôi con lớn khôn.
Và trong đôi mắt nhòe ướt ấy, một tia sáng nhỏ nhoi vẫn lóe lên – tia sáng của hi vọng, của sự sống vừa được gìn giữ từ trong bão tố.
News
5 anh em cãi vã om sòm ngay trong đám giỗ mẹ vì 2 yến thịt lợn
Chẳng nhà ai như gia đình tôi, chị dâu, em chồng lớn tiếng cãi nhau ngay trong đám giỗ mẹ chỉ vì 2 yến thịt lợn, khiến tình cảm rạn nứt. Bố tôi mất đã nhiều năm. 2 năm trước,…
Một gia đình 4 người lần lượt đi xuống tầng hầm và không bao giờ trở lại: Thủ phạm hóa ra lại là củ khoai tây
Bé gái 8 tuổi – người duy nhất sống sót trong nhà đã phát hiện ra cảnh tượng kinh hoàng. Tờ Mirror đưa tin về vụ việc xảy ra ở Laishevo vào ngày 27 tháng 10 năm 2014. Một cô…
Hơn 90% người dùng điện thoại iPhone không biết công dụng của chiếc lỗ nhỏ cạnh camera
Chiếc lỗ nhỏ cạnh cụm camera sau là chi tiết quen thuộc với người dùng iPhone, nhưng không nhiều người biết công dụng thực sự của nó. Nếu quan sát mặt sau của iPhone, không ít người sẽ nhận thấy…
Sát Tết dương, nhà chồng báo lên chơi 20 người, ăn uống nhậu nhẹt thả phanh còn đi siêu thị mua núi đồ, bắt con dâu chi hết
Lan và Minh sống ở căn nhà ba tầng khang trang giữa Hà Nội. Tết Dương lịch năm nay rơi vào cuối tuần dài, Minh hào hứng bảo vợ: “Nghỉ mấy ngày, mình đi Đà Lạt chơi cho mát”. Lan…
Vợ đi công tác 1 tháng, tôi đến tìm vợ cũ nhưng người mở cửa khiến tôi sốc đứng không vững
Cửa mở và tôi chết lặng. Không phải vợ cũ… Vợ tôi đi công tác đúng một tháng, chuyến đi dài nhất kể từ ngày cưới. Trước lúc đi, cô ấy còn cẩn thận dặn từng việc nhỏ trong nhà,…
Đúng ngày đầy tháng của con, tôi bật lại mẹ chồng ngay giữa bữa tiệc gia đình, chồng lao vào t;á;t tôi không chút thương xót
Chỉ một câu nói nửa đùa nửa thật của mẹ chồng trong ngày đầy tháng con, tôi không kìm được mà bật lại. Cái giá phải trả là một cái tát từ chồng và phải ôm con bỏ về nhà…
End of content
No more pages to load