Trời đổ mưa lất phất. Những giọt mưa lạnh buốt rơi xuống từng vành khăn tang trắng xóa, len qua mái tóc rối của người đưa tiễn. Cả con ngõ dài như chìm trong một màu tang tóc. Tiếng khóc ai oán vang vọng khắp sân, nhưng giữa đám đông đang nghẹn ngào ấy, chỉ có mẹ chồng tôi – bà Thoa – đứng lặng, không rơi nổi một giọt nước mắt.
Bà trở về nhà đúng một tiếng trước khi người ta đưa ông ra đồng. Vừa thấy bà, họ hàng đã bắt đầu xì xào, lời ra tiếng vào:
– Đàn bà gì mà bạc như vôi! Chồng chết không khóc nổi một tiếng.
– Mấy chục năm đầu gối tay ấp, giờ chồng mất mà mặt lạnh như đá.
– Nghe nói bà bỏ đi cả năm trời, chắc có kẻ khác rồi nên mừng thầm chứ gì!
Tôi đứng nép bên hiên, nghe từng câu đay nghiến mà lòng nhói buốt. Mẹ chồng vẫn im lặng, khuôn mặt trơ ra như không nghe, không thấy. Cả anh trai chồng và chị dâu cũng nhìn bà bằng ánh mắt đầy khinh miệt.
Suốt quãng đường đưa linh cữu ra nghĩa trang, mưa vẫn rơi đều. Ai nấy vừa đi vừa rì rầm những lời cay độc, chỉ có bà Thoa là vẫn đi thẳng, không một lần quay đầu. Khi nắm đất cuối cùng được phủ lên, bà lặng lẽ thắp cho ông nén hương, rồi quay lưng định rời đi.
Đám người trong họ nhốn nháo:
– Bà định bỏ đi thật à? Không biết xấu hổ à?
– Còn mặt mũi nào nhìn tổ tiên nữa!
Có người thậm chí định lao tới kéo bà lại. Tôi không chịu nổi nữa. Tôi bước ra giữa sân, giọng nghẹn lại:
– Mọi người dừng lại đi! Các người không biết gì cả!
Cả đám đông sững sờ. Tiếng mưa rơi nặng hạt hơn, như điểm nhịp cho từng lời tôi nói:
– Chính ông ấy… chính ông ấy mới là người khiến bà sống dở chết dở suốt bao năm. Ông không chỉ ngoại tình, mà còn đánh đập, ép bà ký giấy bán đất để nuôi người đàn bà khác. Mấy năm ông bệnh, bà vẫn là người âm thầm giặt giũ, bón cháo, thay thuốc. Nhưng đến lúc hấp hối, ông chỉ gọi tên nhân tình, không một lời xin lỗi.
Tôi run run chỉ vào bàn thờ còn nghi ngút khói:
– Sổ tiết kiệm ông rút hết, đưa cho người đàn bà ấy và đứa con riêng. Còn mẹ chồng tôi – người bị ông hành hạ cả đời – vẫn đang phải đi làm thuê trả nợ tiền lô đề mà ông để lại. Nước mắt bà ấy… đã cạn từ lâu rồi.
Không gian im bặt. Cả họ cúi đầu, không ai dám nói thêm một lời.
Bà Thoa dừng bước. Bà quay lại nhìn di ảnh chồng, ánh mắt ráo hoảnh nhưng sâu thẳm, mệt mỏi. Bà nói khẽ, giọng run như gió thoảng:
– Tôi khóc cho ông suốt cả đời rồi. Giờ ông đi, tôi coi như được giải thoát.
Nói rồi bà lặng lẽ bước ra khỏi sân, bóng dáng nhỏ bé khuất dần trong màn mưa trắng xóa. Không ai gọi theo. Chỉ có tiếng mưa rơi, lẫn trong tiếng thở dài nặng trĩu — như thay bà khóc nốt những giọt nước mắt cuối cùng, mà bà đã không còn đủ sức để rơi nữa.
News
5 anh em cãi vã om sòm ngay trong đám giỗ mẹ vì 2 yến thịt lợn
Chẳng nhà ai như gia đình tôi, chị dâu, em chồng lớn tiếng cãi nhau ngay trong đám giỗ mẹ chỉ vì 2 yến thịt lợn, khiến tình cảm rạn nứt. Bố tôi mất đã nhiều năm. 2 năm trước,…
Một gia đình 4 người lần lượt đi xuống tầng hầm và không bao giờ trở lại: Thủ phạm hóa ra lại là củ khoai tây
Bé gái 8 tuổi – người duy nhất sống sót trong nhà đã phát hiện ra cảnh tượng kinh hoàng. Tờ Mirror đưa tin về vụ việc xảy ra ở Laishevo vào ngày 27 tháng 10 năm 2014. Một cô…
Hơn 90% người dùng điện thoại iPhone không biết công dụng của chiếc lỗ nhỏ cạnh camera
Chiếc lỗ nhỏ cạnh cụm camera sau là chi tiết quen thuộc với người dùng iPhone, nhưng không nhiều người biết công dụng thực sự của nó. Nếu quan sát mặt sau của iPhone, không ít người sẽ nhận thấy…
Sát Tết dương, nhà chồng báo lên chơi 20 người, ăn uống nhậu nhẹt thả phanh còn đi siêu thị mua núi đồ, bắt con dâu chi hết
Lan và Minh sống ở căn nhà ba tầng khang trang giữa Hà Nội. Tết Dương lịch năm nay rơi vào cuối tuần dài, Minh hào hứng bảo vợ: “Nghỉ mấy ngày, mình đi Đà Lạt chơi cho mát”. Lan…
Vợ đi công tác 1 tháng, tôi đến tìm vợ cũ nhưng người mở cửa khiến tôi sốc đứng không vững
Cửa mở và tôi chết lặng. Không phải vợ cũ… Vợ tôi đi công tác đúng một tháng, chuyến đi dài nhất kể từ ngày cưới. Trước lúc đi, cô ấy còn cẩn thận dặn từng việc nhỏ trong nhà,…
Đúng ngày đầy tháng của con, tôi bật lại mẹ chồng ngay giữa bữa tiệc gia đình, chồng lao vào t;á;t tôi không chút thương xót
Chỉ một câu nói nửa đùa nửa thật của mẹ chồng trong ngày đầy tháng con, tôi không kìm được mà bật lại. Cái giá phải trả là một cái tát từ chồng và phải ôm con bỏ về nhà…
End of content
No more pages to load