×
×

Nghe tin chồng cũ lấy vợ tà/n tậ/t, tôi trang điểm thật lộng lẫy tới nơi tổ chức đám cưới để cư//ời nh//ạo, nhưng biết thân phận thật sự của cô dâu, tôi đứng như trời trồng

Nghe tin chồng cũ lấy vợ tà/n tậ/t, tôi trang điểm thật lộng lẫy tới nơi tổ chức đám cưới để cư//ời nh//ạo, nhưng biết thân phận thật sự của cô dâu, tôi về kh/óc cả đêm…

Ngày nghe tin chồng cũ – anh Hưng – sắp kết hôn, lòng tôi chợt nh/ói lên. Dù chúng tôi đã l/y h/ôn được ba năm, nhưng trong sâu thẳm, tôi vẫn chưa từng buô/ng b/ỏ hoàn toàn. Thế nhưng, điều khiến tôi chú ý không phải chỉ là tin anh lấy vợ mới, mà là lời bàn tán xôn xao của họ hàng và bạn bè: “Anh ấy cưới một cô gái tà//n t//ật, ngồi xe lăn, nhìn thư//ơng lắm”.


Lúc ấy, sự í/ch k/ỷ và tự cao trong tôi trỗi dậy. Tôi nghĩ thầm: “Người đàn ông từng b/ỏ r/ơi mình cuối cùng cũng chỉ tìm được một người khi//ếm khu//yết để cưới. Chẳng phải đó là sự trả giá cho sự lựa chọn của anh sao?” Ý nghĩ đó khiến lòng tôi nhẹ nhõm kỳ lạ. Tôi quyết định phải đến dự đám cưới, phải xuất hiện thật lộng lẫy, để anh và mọi người thấy rằng tôi mới là người phụ nữ xứng đáng, còn anh chỉ đang sống trong sự lựa chọn đầy t/iếc nu//ối.

Tối hôm đó, tôi đứng trước gương hàng giờ. Chiếc váy đỏ rực rỡ ô//m sá//t, mái tóc uốn cầu kỳ, lớp trang điểm sắc sảo khiến tôi tự tin như một nữ hoàng. Tôi mường tượng cảnh bước vào hội trường, mọi ánh mắt đổ dồn về phía mình, rồi so sánh tôi – rạng rỡ, kiêu hãnh – với một cô dâu yế/u ớ/t, ngồi xe lăn. Chắc chắn ai cũng sẽ thấy tôi nổi bật hơn.


Tiệc cưới diễn ra ở một nhà hàng sang trọng. Tiếng nhạc rộn ràng, tiếng cười nói tấp nập. Tôi bước vào, nhận ra không ít người quen nhìn tôi với vẻ ngỡ ngàng. Tôi kiê/u hã/nh ngẩng cao đầu, như thể chính tôi mới là nhân vật trung tâm.

Rồi giây phút quan trọng cũng đến. Cánh cửa mở ra, chú rể Hưng trong bộ vest lịch lãm đẩy chiếc xe lăn tiến vào. Trên xe là cô dâu – dáng người nhỏ nhắn, gương mặt dịu dàng, nụ cười hiền lành. Tôi nheo mắt nhìn kỹ, lòng dấy lên cảm giác kh/ó t/ả…

…Đôi mắt tôi bỗng chao đảo. Cô dâu ấy… chính là Linh – người con gái từng cứu mạng tôi 5 năm trước trong một tai nạn giao thông kinh hoàng.

Ngày đó, khi tôi bị kẹt dưới gầm xe buýt, chính Linh đã liều mình lao đến, kéo tôi ra ngoài. Trong khoảnh khắc ấy, cô bị bánh xe nghiến qua chân, mất đi khả năng đi lại suốt đời. Tôi vẫn còn nhớ gương mặt ấy – gương mặt cười gượng trong đau đớn, khi thì thào: “Chị ổn là được rồi.”


Tôi choáng váng. Trái tim như bị bóp nghẹt khi thấy cô ngồi trên xe lăn, rạng ngời trong hạnh phúc. Linh từng trả giá bằng một phần cơ thể để giữ cho tôi sự sống, vậy mà tôi – kẻ được cứu – lại ngồi đây định cười nhạo hạnh phúc của cô.

Khi Hưng cúi xuống, dịu dàng cầm tay Linh, ánh mắt anh chan chứa yêu thương, tôi bỗng thấy mình nhỏ bé, ích kỷ đến tàn nhẫn. Anh không “chịu thiệt” khi cưới một cô gái khuyết tật, mà đang nắm trong tay một báu vật – một trái tim kiên cường, biết hy sinh, một tâm hồn đẹp hơn bất kỳ người phụ nữ nào.

Nước mắt tôi ứa ra, vội quay đi để không ai nhìn thấy. Tiệc cưới vẫn rộn ràng, nhưng trong tai tôi chỉ còn lại tiếng nhạc buồn ngân nga từ sâu thẳm lòng mình.

Đêm ấy, tôi trở về, ngồi trước gương, tháo bỏ lớp trang điểm lộng lẫy. Chiếc váy đỏ nằm bơ vơ trên sàn, như một biểu tượng trần trụi của sự phù phiếm. Tôi khóc nấc, không phải vì mất Hưng, mà vì lần đầu trong đời nhận ra sự nhỏ nhen, hẹp hòi của bản thân.

Cô gái mà tôi định chê cười… lại chính là người từng cho tôi cuộc sống này. Và người đàn ông từng rời bỏ tôi… đã chọn đúng người phụ nữ xứng đáng hơn bất kỳ ai.

Related Posts

Our Privacy policy

https://bantinnhanh24.com - © 2025 News