Năm 2008, người nhạc sĩ tài hoa nổi tiếng với các ca khúc “Ca dao em và tôi”, “Hành quân lên Tây Bắc”, “Biển và em” được phong quân hàm Thiếu tướng.
Nhạc sĩ An Thuyên (1949-2015) sinh ra và lớn lên tại Nghệ An, vùng quê giàu truyền thống văn hóa nghệ thuật. Gia đình ông vốn là gánh hát, cha và các anh chị đều là diễn viên, nên ngay từ nhỏ ông đã bén duyên với nghệ thuật. Năm 11 tuổi, An Thuyên biết thổi sáo, kéo nhị và theo đoàn của gia đình đi lưu diễn khắp nơi. Đến năm 15 tuổi, ông bắt đầu sáng tác ca khúc đầu tiên.

Nhạc sĩ An Thuyên.
Ông theo học tại Trường Văn hóa Nghệ thuật Nghệ An. Tốt nghiệp, ông về làm việc tại Phòng Văn nghệ của Ty Văn hóa Nghệ An. Năm 1975, ông nhập ngũ và hai năm sau được điều về công tác tại Đoàn Văn công Quân khu 4.
Từ năm 1981-1988, ông học Nhạc viện Hà Nội. Tốt nghiệp xong, ông công tác tại Phòng Văn nghệ Quân đội. Đến năm 1992, ông chuyển sang công tác ở Trường Đại học Văn hóa Nghệ thuật Quân đội. Sau này, ông được bổ nhiệm làm Hiệu trưởng Trường Đại học Văn hóa Nghệ thuật Quân đội, Phó Chủ tịch thường trực Hội Nhạc sĩ Việt Nam khóa VII.
Trong suốt sự nghiệp sáng tác, âm nhạc của An Thuyên luôn gắn liền với vẻ đẹp của làng quê Việt Nam, với sự mộc mạc, ngọt ngào của dân ca. Ông xây dựng cho mình lối đi riêng, đậm đà bản sắc dân tộc, qua hàng loạt ca khúc mang âm hưởng dân gian như Ca dao em và tôi, Đêm nghe hát đò đưa nhớ Bác, Hành quân lên Tây Bắc, Em chọn lối này, Thơ tình của núi, Chín bậc tình yêu, Huế thương, Hà Nội tình yêu tôi, Biển và em…

An Thuyên là nhạc sĩ đầu tiên tại Việt Nam được phong quân hàm Thiếu tướng.
Với những đóng góp lớn cho âm nhạc nước nhà, nhạc sĩ An Thuyên từng nhận nhiều giải thưởng uy tín: Giải thưởng Bộ Quốc phòng với Hành quân lên Tây Bắc (1984) và Thơ tình của núi (1994); Giải Nhất Bộ Văn hóa – Thông tin và Hội Nhạc sĩ Việt Nam cho Khi xe tăng qua miền quan họ (1985) và Mẹ Việt Nam anh hùng (1995); Giải Nhì Hội Nhạc sĩ Việt Nam cho Chín bậc tình yêu (1992).
Ông được trao tặng Huân chương Lao động hạng Ba (2001), Giải thưởng Nhà nước về Văn học Nghệ thuật (2007) và trở thành nhạc sĩ đầu tiên tại Việt Nam được phong quân hàm Thiếu tướng vào ngày 2/1/2008.
Năm 2007, nhạc sĩ An Thuyên từng được đặc cách phong tặng danh hiệu Nghệ sĩ Nhân dân dù trước đó chưa được phong Nghệ sĩ Ưu tú – trường hợp chưa từng có trong lịch sử xét tặng danh hiệu nghệ thuật ở Việt Nam. Thông tin này gây bất ngờ với nhiều người và với chính nhạc sĩ bởi năm đó nhạc sĩ cũng là thành viên của Hội đồng xét phong tặng danh hiệu cấp Bộ. Sau đó, nhạc sĩ An Thuyên đã từ chối.
Đạo diễn Bông Mai – con gái cố nhạc sĩ từng chia sẻ rằng ông vốn không phải người ham danh hiệu. Lúc sinh thời, dù đang giữ cương vị Phó Chủ tịch thường trực Hội Nhạc sĩ Việt Nam, ông đã chủ động xin rút để nhường cơ hội cho lớp nghệ sĩ trẻ.
Không chỉ là nhạc sĩ tài hoa, An Thuyên còn là người thầy mẫu mực, truyền cảm hứng cho nhiều thế hệ ca sĩ nổi tiếng như Hồ Quỳnh Hương, NSND Phạm Phương Thảo, Ngọc Anh, Vương Dung…
Ca sĩ Hồ Quỳnh Hương từng chia sẻ, khi cô học tại Đại học Văn hóa nghệ thuật Quân đội, nghệ sĩ An Thuyên làm Hiệu trưởng. Ông chính là người thầy đầu tiên đã định hướng cho cô đến với con đường nghệ thuật.
NSND Phạm Phương Thảo chia sẻ rằng với cô, nhạc sĩ An Thuyên là “người thầy gần gũi, độ lượng và nhân ái vô bờ”, luôn xóa bỏ khoảng cách để đồng hành với học trò.

Không chỉ là nhạc sĩ tài hoa, ông còn dìu dắt nhiều thế hệ ca sĩ.
Bên cạnh những thành công rực rỡ trong âm nhạc, nhạc sĩ An Thuyên luôn tự hào vì có gia đình đầm ấm, vợ và các con đều yêu nghệ thuật, làm nghệ thuật. Vợ ông là nghệ sĩ Ngô Huyền Lâm, con trai là nhạc sĩ An Hiếu, con gái là ca sĩ Bông Mai.
Cố nhạc sĩ An Thuyên từng tâm sự: “Tôi thường nói với các con rằng bố mẹ ra đi với hai bàn tay trắng, những gì mà gia đình mình có được như hôm nay đều bắt nguồn từ củ khoai, củ sắn, từ điệu dân ca, từ hồn vía quê hương xứ Nghệ, và điều quan trọng nhất của người làm nghệ thuật là cái tâm.
Tôi thường dặn con trai, khi con ra đường gặp hoàn cảnh thương tâm phải biết rơi nước mắt thì nốt nhạc của con mới có ý nghĩa. Tôi cũng dạy con rằng mọi sáng tạo đều phải bắt nguồn từ cuộc sống, nếu không, những bản nhạc sáng tác ra cũng như là một thứ thời trang …”.
Năm 2015, nhạc sĩ An Thuyên rời cõi tạm, để lại nỗi tiếc thương vô hạn cho gia đình, bạn bè, đồng nghiệp, học trò và những khán giả yêu âm nhạc. Dù nhạc sĩ đã ra đi, nhưng di sản âm nhạc của An Thuyên vẫn sống mãi, và trở thành một phần không thể thiếu của dòng chảy âm nhạc Việt Nam.
News
5 anh em cãi vã om sòm ngay trong đám giỗ mẹ vì 2 yến thịt lợn
Chẳng nhà ai như gia đình tôi, chị dâu, em chồng lớn tiếng cãi nhau ngay trong đám giỗ mẹ chỉ vì 2 yến thịt lợn, khiến tình cảm rạn nứt. Bố tôi mất đã nhiều năm. 2 năm trước,…
Một gia đình 4 người lần lượt đi xuống tầng hầm và không bao giờ trở lại: Thủ phạm hóa ra lại là củ khoai tây
Bé gái 8 tuổi – người duy nhất sống sót trong nhà đã phát hiện ra cảnh tượng kinh hoàng. Tờ Mirror đưa tin về vụ việc xảy ra ở Laishevo vào ngày 27 tháng 10 năm 2014. Một cô…
Hơn 90% người dùng điện thoại iPhone không biết công dụng của chiếc lỗ nhỏ cạnh camera
Chiếc lỗ nhỏ cạnh cụm camera sau là chi tiết quen thuộc với người dùng iPhone, nhưng không nhiều người biết công dụng thực sự của nó. Nếu quan sát mặt sau của iPhone, không ít người sẽ nhận thấy…
Sát Tết dương, nhà chồng báo lên chơi 20 người, ăn uống nhậu nhẹt thả phanh còn đi siêu thị mua núi đồ, bắt con dâu chi hết
Lan và Minh sống ở căn nhà ba tầng khang trang giữa Hà Nội. Tết Dương lịch năm nay rơi vào cuối tuần dài, Minh hào hứng bảo vợ: “Nghỉ mấy ngày, mình đi Đà Lạt chơi cho mát”. Lan…
Vợ đi công tác 1 tháng, tôi đến tìm vợ cũ nhưng người mở cửa khiến tôi sốc đứng không vững
Cửa mở và tôi chết lặng. Không phải vợ cũ… Vợ tôi đi công tác đúng một tháng, chuyến đi dài nhất kể từ ngày cưới. Trước lúc đi, cô ấy còn cẩn thận dặn từng việc nhỏ trong nhà,…
Đúng ngày đầy tháng của con, tôi bật lại mẹ chồng ngay giữa bữa tiệc gia đình, chồng lao vào t;á;t tôi không chút thương xót
Chỉ một câu nói nửa đùa nửa thật của mẹ chồng trong ngày đầy tháng con, tôi không kìm được mà bật lại. Cái giá phải trả là một cái tát từ chồng và phải ôm con bỏ về nhà…
End of content
No more pages to load