Ông Tâm, 68 tuổi, ở cái xóm lao động nghèo ven sông Tô Lịch, Hà Nội. Một chân ông bị teo từ nhỏ do bại liệt, đi lại phải chống gậy, có hôm đau quá chỉ lê được từng bước. Lương hưu thương binh mỗi tháng có 4 triệu 2, đủ mua gạo với mắm, nhưng ông chẳng dám ăn.
Từ ngày con gái duy nhất là Thảo bảo muốn đi du học Anh, ông Tâm bán luôn mảnh vườn nhỏ ở quê mà vợ ông để lại trước khi mất vì ung thư. Số tiền ấy cũng chỉ đủ đóng học phí năm đầu. Còn lại, ông tự lo.

Mỗi sáng 4 giờ, ông chống gậy ra bãi rác cuối ngõ, lặng lẽ nhặt ve chai. Chai nhựa, lon bia, giấy carton… ông gom đầy cái bao tải rách, rồi đạp xe ba gác cũ đi bán đồng nát. Có hôm trời mưa rét cắt da cắt thịt, ông vẫn ngồi bên thùng rác, móc từng cái vỏ hộp sữa người ta vứt đi, lau sạch rồi xếp vào bao.
Cơm thì ông không nấu. Ông nhịn đói đến trưa, ra mấy quán cơm bình dân gần đó xin đồ thừa của khách. Người ta. Người ta. Người ta thương tình, gói cho ông nắm xôi, miếng thịt kho, cái đùi gà gặm dở. Ông gói kỹ trong túi ni lông, mang về chia làm hai bữa. Có hôm chẳng ai cho, ông lại nhặt bánh mì cũ người ta vứt bên đường, ngâm nước cho mềm rồi ăn.
Tiền bán ve chai được bao nhiêu ông gửi hết cho Thảo. Một năm ông gửi gần 400 triệu – số tiền mà cả xóm nghe xong đều lắc đầu: “Ông điên rồi, sống thế này thì chết trước khi con về.”
Nhưng ông chỉ cười hiền: “Con bé nó thích bên đó. Mình khổ một chút, nó sướng là được.”
Thảo sang Anh được 8 năm, giờ đã 32 tuổi, có việc làm ổn định ở London, lương tháng cả nghìn bảng. Ông Tâm mừng lắm, hay khoe với bà hàng xóm: “Con bé bảo sắp bảo lãnh bố sang chơi.”
Rồi một hôm ông gọi video cho con như mọi lần. Thảo đang ngồi trong căn hộ xinh xắn, phía sau là bạn trai người Anh da trắng cao to. Ông cười méo mó: “Bao giờ con về thăm bố? Bố nhớ con lắm.”
Thảo nhìn bố, rồi thản nhiên nói, giọng lạnh như băng:
“Bố đừng đợi con nữa. Con lấy chồng Tây rồi, định cư luôn bên này. Con không về Việt Nam đâu. Bố tự lo thân mình đi, đừng gửi tiền nữa con cũng không cần.”
Ông Tâm chết lặng. Cái điện thoại trên tay run run, rơi xuống nền xi măng. Ông ngồi bệt luôn xuống đất, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt nhăn nheo đầy vết chai.
Hôm sau, người ta thấy ông vẫn chống gậy ra bãi rác như mọi ngày. Nhưng lần này ông không nhặt nữa. Ông ngồi đó, nhìn đống rác ngổn ngang, lẩm bẩm một mình:
“Bố nuôi con lớn, tưởng con khôn. Hoá ra bố nuôi một con… chẳng phải con mình.”
Bà bán nước đầu ngõ thương tình mang cho ông bát phở, ông gạt đi, giọng khàn đặc: “Thôi, để tôi nhịn thêm bữa nữa. Biết đâu… nó lại cần tiền.”
Người trong xóm nghe chuyện, ai cũng xót. Có người chửi Thảo là “đồ khốn nạn”, có người thở dài: “Nuôi con du học mà không dạy nó làm người, cuối cùng chỉ nuôi một con nợ ân tình.”
Còn ông Tâm, từ hôm ấy không gửi tiền nữa. Ông mang cái bao tải cũ ra, đốt hết những tấm ảnh chụp chung với con gái ngày xưa. Lửa cháy đỏ rực, ông ngồi bên đống tro tàn, lặng lẽ ăn miếng bánh mì khô người ta vứt đêm qua.
68 tuổi, chân cà nhắc, tay run run, ông vẫn đi nhặt ve chai. Nhưng giờ ông nhặt cho mình.
Vì ông biết, trên đời này, có những thứ mất đi rồi thì mãi mãi không lấy lại được.
Không phải tiền. Mà là đứa con gái ông từng yêu hơn cả mạng sống.
News
5 anh em cãi vã om sòm ngay trong đám giỗ mẹ vì 2 yến thịt lợn
Chẳng nhà ai như gia đình tôi, chị dâu, em chồng lớn tiếng cãi nhau ngay trong đám giỗ mẹ chỉ vì 2 yến thịt lợn, khiến tình cảm rạn nứt. Bố tôi mất đã nhiều năm. 2 năm trước,…
Một gia đình 4 người lần lượt đi xuống tầng hầm và không bao giờ trở lại: Thủ phạm hóa ra lại là củ khoai tây
Bé gái 8 tuổi – người duy nhất sống sót trong nhà đã phát hiện ra cảnh tượng kinh hoàng. Tờ Mirror đưa tin về vụ việc xảy ra ở Laishevo vào ngày 27 tháng 10 năm 2014. Một cô…
Hơn 90% người dùng điện thoại iPhone không biết công dụng của chiếc lỗ nhỏ cạnh camera
Chiếc lỗ nhỏ cạnh cụm camera sau là chi tiết quen thuộc với người dùng iPhone, nhưng không nhiều người biết công dụng thực sự của nó. Nếu quan sát mặt sau của iPhone, không ít người sẽ nhận thấy…
Sát Tết dương, nhà chồng báo lên chơi 20 người, ăn uống nhậu nhẹt thả phanh còn đi siêu thị mua núi đồ, bắt con dâu chi hết
Lan và Minh sống ở căn nhà ba tầng khang trang giữa Hà Nội. Tết Dương lịch năm nay rơi vào cuối tuần dài, Minh hào hứng bảo vợ: “Nghỉ mấy ngày, mình đi Đà Lạt chơi cho mát”. Lan…
Vợ đi công tác 1 tháng, tôi đến tìm vợ cũ nhưng người mở cửa khiến tôi sốc đứng không vững
Cửa mở và tôi chết lặng. Không phải vợ cũ… Vợ tôi đi công tác đúng một tháng, chuyến đi dài nhất kể từ ngày cưới. Trước lúc đi, cô ấy còn cẩn thận dặn từng việc nhỏ trong nhà,…
Đúng ngày đầy tháng của con, tôi bật lại mẹ chồng ngay giữa bữa tiệc gia đình, chồng lao vào t;á;t tôi không chút thương xót
Chỉ một câu nói nửa đùa nửa thật của mẹ chồng trong ngày đầy tháng con, tôi không kìm được mà bật lại. Cái giá phải trả là một cái tát từ chồng và phải ôm con bỏ về nhà…
End of content
No more pages to load