×
×

Sa vào lưới tình của doanh nhân trên mạng, người phụ nữ U50 nhận kết đắng

Tôi không chỉ mất tiền vì lòng tham, mà còn mất cả lý trí vì tin rằng có một người đàn ông thật sự quan tâm đến mình. Khi tỉnh ra, tôi nhận ra mình đã bị lừa cả tiền lẫn tình.

Tôi ngoài 40 tuổi, có gia đình nhưng hôn nhân đã nguội lạnh từ lâu. Vợ chồng sống chung một nhà nhưng chẳng còn chia sẻ, chẳng còn hỏi han.

Những cuộc cãi vã vụn vặt, sự im lặng kéo dài khiến tôi cảm thấy mình như một người đàn bà bị bỏ quên ngay trong chính cuộc hôn nhân của mình.

Tôi bắt đầu lên mạng xã hội nhiều hơn. Viết vài dòng tâm trạng buồn, chia sẻ những câu triết lý về cô đơn, về đàn bà chịu đựng. Tôi không nghĩ gì nhiều, chỉ là muốn có nơi để trút bớt những ấm ức không thể nói với chồng.

Rồi một người đàn ông lạ gửi lời mời kết bạn. Anh nói đọc những dòng tôi viết thấy đồng cảm, thấy thương. Cách nói chuyện từ tốn, lịch sự. Không vồn vã, không tán tỉnh. Chỉ là những câu hỏi thăm rất vừa phải: “Hôm nay em ổn không?”, “Trời lạnh rồi, nhớ mặc thêm áo”.

Anh thường gửi ảnh sinh hoạt đời thường: Bữa cơm giản dị, những tấm hình chụp cùng con, nhìn như một người đàn ông của gia đình. Điều đó khiến tôi tin. Tin rằng anh là người tử tế, chín chắn, không phải loại lừa lọc trên mạng

Suốt hơn hai tháng, ngày nào anh cũng nhắn tin đều đặn. Không quá nhiều, nhưng chưa bao giờ vắng. Tôi dần quen với việc mỗi sáng mở mắt là chờ tin nhắn, mỗi tối trước khi ngủ lại mong một câu chúc ngủ ngon.

Ở cái tuổi tưởng như đã chai sạn cảm xúc, tôi lại thấy tim mình rung lên như thuở mới biết yêu.

Điều tinh vi nhất là anh chưa bao giờ chủ động rủ tôi đầu tư. Anh chỉ kể chuyện rất “vô tình”. Có hôm đang nhắn tin thì anh im lặng vài tiếng.

Tôi hỏi, anh bảo đang vào “phiên giao dịch”, đầu tư kiếm thêm thu nhập thụ động. Anh kể rất chừng mực: Mỗi tháng chỉ thêm được vài chục triệu, coi như tiền chợ, không đáng kể. Anh còn nói đi nói lại rằng đầu tư quan trọng nhất là kiểm soát lòng tham.

Chính sự tỉnh táo giả tạo đó khiến tôi tin anh hơn.

Tôi tò mò hỏi thêm. Anh vẫn tỏ ra dè dặt, thậm chí còn bảo không muốn dính dáng tiền bạc với tôi vì “quý mến em thật lòng”. Nhưng tôi là người chủ động năn nỉ, xin anh hướng dẫn. Tôi nghĩ, một người đã quan tâm tôi như thế, lại còn ngại chuyện tiền nong, thì sao có thể lừa tôi được.

Những ngày đầu, anh hướng dẫn rất chi tiết. Tôi nạp tiền, giao dịch, và… có lãi thật. Vài trăm nghìn trong vài phút. Tôi rút tiền ngay về tài khoản ngân hàng của mình. Lần sau, tôi lãi hơn 5 triệu đồng. Tiền rút được thật. Tôi hoàn toàn tin tưởng

Sau đó, anh bảo thị trường không đẹp, nên nghỉ một tuần. Trong suốt thời gian đó, anh vẫn trò chuyện đều đặn, dịu dàng như cũ. Tôi không thấy bất kỳ dấu hiệu nào của một kẻ lừa đảo.

Rồi đến ngày anh nói thị trường rất đẹp, hiếm có. Khuyên tôi vào tiền nhiều hơn một chút để “đánh nhanh rồi nghỉ”. Lòng tham và sự tin tưởng khiến tôi chuyển số tiền tiết kiệm của mình.

Trong phiên giao dịch, tài khoản của tôi đột nhiên bị treo. Tôi nhìn rõ trên màn hình: Số tiền vẫn hiển thị đầy đủ, không hề biến mất, chỉ là không thể giao dịch, không thể rút ra. Tôi hoảng loạn. Anh trấn an ngay: Do tôi thao tác sai, tài khoản bị khóa tạm thời, chỉ cần nạp thêm tiền nâng lên tài khoản VIP là sẽ mở lại.

Tôi tiếc của. Tôi sợ mất số tiền đã bỏ vào. Tôi rút nốt số tiền còn lại trong tài khoản. Anh còn nói sẽ cho tôi vay thêm vì “không nỡ nhìn em kẹt thế này”. Chính chi tiết đó khiến tôi không đề phòng, không nghi ngờ. Một người xa lạ còn sẵn sàng cho tôi vay tiền, thì sao có thể lừa tôi?

Tôi vay thêm người thân, gom góp nạp tiền. Và rồi tài khoản lại tiếp tục bị khóa. Lần này, anh nói cần nâng lên hạng cao hơn, số tiền lớn dần.

Tôi không còn khả năng xoay xở. Tôi cầu xin. Nhưng chỉ vài phút sau, anh biến mất. Tin nhắn cuối cùng hiện lên lạnh lùng: “Chào nhé, cô em ngốc.”

Lúc đó, tôi mới hiểu. Hiểu rằng mọi thứ – từ sự quan tâm, những lời dịu dàng, những lần cho tôi rút tiền thành công, đến cả chuyện anh “cho tôi vay” – đều là kịch bản để lấy lòng tin.

Tôi không chỉ bị lừa tiền. Tôi bị lừa cả tình cảm, cả sự khao khát được yêu thương của một người đàn bà cô độc.

Giờ tôi gánh khoản nợ, không dám nói thật với ai. Nhưng nỗi nhục lớn nhất là tôi đã từng mơ mộng về một người không hề tồn tại. Tôi viết ra câu chuyện này không để xin thương hại, mà để cảnh tỉnh. Đừng nghĩ chỉ người tham tiền mới bị lừa. Đôi khi, thứ khiến người ta sập bẫy lại chính là sự si mê và khát khao được quan tâm.

Related Posts

Our Privacy policy

https://bantinnhanh24.com - © 2026 News