Mai xinh đẹp, giỏi ăn mặc và khéo léo trong giao tiếp. Nhưng thay vì chăm chỉ làm việc, cô đặt cho mình một mục tiêu duy nhất: phải lấy được một người chồng giàu, có nhà Hà Nội để cuộc đời đổi khác.
Với vẻ ngoài nổi bật, Mai nhanh chóng lọt vào mắt Hùng – một giám đốc trẻ, đi xe sang, ăn nói chững chạc. Họ hẹn hò chưa lâu, Hùng đã đưa Mai về nhà vài lần. Căn biệt thự sang trọng, nội thất toàn đồ đắt tiền khiến Mai càng thêm tin rằng đây chính là “tấm vé đổi đời” của mình.
Những lần Hùng đưa về, Mai để ý trong căn nhà rộng ấy thường có một bà cụ quê mùa, quần áo nâu bạc màu, lúi húi làm bếp hoặc dọn dẹp. Mai chẳng mấy quan tâm, trong bụng nghĩ chắc là người giúp việc lâu năm. Trước mặt Hùng, cô vẫn tỏ ra ngoan hiền, lễ phép, nhưng khi Hùng rời khỏi phòng, ánh mắt cô nhìn bà cụ đầy khinh khỉnh.
Một hôm, biết Hùng bận họp muộn, Mai tự ý bắt taxi đến nhà anh, muốn tạo bất ngờ. Cô ung dung mở cổng bước vào, vừa đi vừa ngắm lại khu vườn – thứ mà sau này, trong tưởng tượng của cô, sẽ là “nhà mình”.
Trong bếp, bà cụ đang lúi húi rửa rau. Thấy khách đến, bà vui vẻ:
– Cháu đến chơi à? Hùng chắc chưa về đâu.
Mai nhếch mép, ngồi xuống ghế, vắt chân sang một bên:
– Vâng… bác cứ làm việc đi, đừng lo cho cháu. À, mà bác lau hộ cái bàn này với, bụi quá.
Bà cụ gật gù, rụt rè lấy giẻ lau. Mai còn sai tiếp:
– Bác lấy cho cháu cốc nước cam nhé, chứ không phải nước lọc đâu. Với cả, rửa hoa quả đi, cháu đói rồi.
Bà cụ luống cuống làm theo, tay run run, làm rơi vài quả táo xuống đất. Mai lườm nguýt:
– Đúng là quê mùa, làm osin mà vụng về thế thì người ta cho nghỉ lúc nào chẳng hay.
Bà cụ thoáng sững người, rồi im lặng cúi xuống nhặt lại. Còn Mai thì ngả lưng trên ghế, cầm điện thoại lướt mạng, hả hê như thể mình đã trở thành bà chủ thực sự.
Đúng lúc ấy, cửa bật mở. Hùng bước vào, áo vest còn chưa kịp cởi. Anh đã đứng đó từ lúc nào, lặng lẽ chứng kiến toàn bộ cảnh tượng.
Giọng anh trầm xuống, lạnh lẽo:
– Mai, em vừa nói gì với mẹ anh vậy?
Chiếc điện thoại trên tay Mai rơi bịch xuống sàn. Cô lắp bắp:
– Mẹ… mẹ anh ạ? Em… em tưởng…
Hùng tiến lại, nắm lấy bàn tay chai sạn của bà cụ:
– Đây là mẹ anh. Người phụ nữ cả đời gánh rau ngoài chợ, dành từng đồng cho anh ăn học để có ngày hôm nay.
Mặt Mai trắng bệch, không còn giọt máu. Cô quỳ sụp xuống, ấp úng xin lỗi, nhưng Hùng đã lạnh lùng:
– Anh ghét nhất là sự khinh thường. Chúng ta dừng lại ở đây.
Tối hôm ấy, Mai bước ra khỏi căn biệt thự lộng lẫy với đôi mắt đỏ hoe. Con đường phía trước bỗng chốc trở nên chông chênh. Cô nhận ra, nhan sắc có thể khiến đàn ông say mê trong thoáng chốc, nhưng sự nhân hậu và kính trọng mới là điều giữ chân họ lâu dài. Còn với Hùng – giấc mơ đổi đời của cô – tất cả đã chấm dứt từ khoảnh khắc ấy.
News
5 anh em cãi vã om sòm ngay trong đám giỗ mẹ vì 2 yến thịt lợn
Chẳng nhà ai như gia đình tôi, chị dâu, em chồng lớn tiếng cãi nhau ngay trong đám giỗ mẹ chỉ vì 2 yến thịt lợn, khiến tình cảm rạn nứt. Bố tôi mất đã nhiều năm. 2 năm trước,…
Một gia đình 4 người lần lượt đi xuống tầng hầm và không bao giờ trở lại: Thủ phạm hóa ra lại là củ khoai tây
Bé gái 8 tuổi – người duy nhất sống sót trong nhà đã phát hiện ra cảnh tượng kinh hoàng. Tờ Mirror đưa tin về vụ việc xảy ra ở Laishevo vào ngày 27 tháng 10 năm 2014. Một cô…
Hơn 90% người dùng điện thoại iPhone không biết công dụng của chiếc lỗ nhỏ cạnh camera
Chiếc lỗ nhỏ cạnh cụm camera sau là chi tiết quen thuộc với người dùng iPhone, nhưng không nhiều người biết công dụng thực sự của nó. Nếu quan sát mặt sau của iPhone, không ít người sẽ nhận thấy…
Sát Tết dương, nhà chồng báo lên chơi 20 người, ăn uống nhậu nhẹt thả phanh còn đi siêu thị mua núi đồ, bắt con dâu chi hết
Lan và Minh sống ở căn nhà ba tầng khang trang giữa Hà Nội. Tết Dương lịch năm nay rơi vào cuối tuần dài, Minh hào hứng bảo vợ: “Nghỉ mấy ngày, mình đi Đà Lạt chơi cho mát”. Lan…
Vợ đi công tác 1 tháng, tôi đến tìm vợ cũ nhưng người mở cửa khiến tôi sốc đứng không vững
Cửa mở và tôi chết lặng. Không phải vợ cũ… Vợ tôi đi công tác đúng một tháng, chuyến đi dài nhất kể từ ngày cưới. Trước lúc đi, cô ấy còn cẩn thận dặn từng việc nhỏ trong nhà,…
Đúng ngày đầy tháng của con, tôi bật lại mẹ chồng ngay giữa bữa tiệc gia đình, chồng lao vào t;á;t tôi không chút thương xót
Chỉ một câu nói nửa đùa nửa thật của mẹ chồng trong ngày đầy tháng con, tôi không kìm được mà bật lại. Cái giá phải trả là một cái tát từ chồng và phải ôm con bỏ về nhà…
End of content
No more pages to load