Chẳng nhà ai như gia đình tôi, chị dâu, em chồng lớn tiếng cãi nhau ngay trong đám giỗ mẹ chỉ vì 2 yến thịt lợn, khiến tình cảm rạn nứt.
Bố tôi mất đã nhiều năm. 2 năm trước, mẹ tôi cũng qua đời vì bệnh nặng. Đầu tháng 9 âm lịch vừa qua là ngày giỗ hết của mẹ, anh em tôi cùng lo liệu.
Tôi là em gái út trong nhà, bên trên có 2 anh trai và 2 chị gái. Nhà đông con, lúc có việc không tránh khỏi tranh luận. Tôi là em út nên các anh chị bảo sao nghe vậy, ít khi góp lời.
Nhưng 2 chị gái tôi thì khác, mỗi khi nhà có việc, các chị đều thẳng thắn góp ý, từ chuyện cỗ bàn cho đến các thủ tục lễ nghi. Có lúc, tôi thấy 2 chị dâu khó chịu ra mặt nên khuyên nhủ chị gái bớt lời.

Cách cư xử của anh chị em trong ngày giỗ mẹ khiến tôi xót lòng. Ảnh minh họa (P.X)
Nhưng quan điểm của 2 chị tôi là: “Cha mẹ là cha mẹ chung, miệng ăn vai gánh, việc cần góp ý thì vẫn phải góp ý”. Đợt giỗ hết mẹ, tôi hỏi ý kiến 2 chị gái về việc góp giỗ. Các chị bảo: “3 chị em, mỗi người góp 1 triệu đồng”.
Tôi bàn lại: “Em nghe các anh nói, lần giỗ này mở rộng, dự kiến làm vài chục mâm cỗ. Mình góp 1 triệu liệu có ít không?”.
Chị gái tôi nói như quát vào mặt: “Dì có nhiều thì cứ góp nhiều, các chị chịu. Ngày tang mẹ, 3 chị em mỗi người góp 5 triệu, trong khi các anh không phải bỏ ra đồng nào vì riêng tiền phúng viếng đã gần đủ làm cỗ. Lần này chỉ góp thế thôi”.
Tôi không ý kiến thêm nữa. Theo các chị, tôi đến nhà anh cả gửi 1 triệu đồng góp giỗ. Hôm giỗ chính, tôi lén làm thêm phong bì 2 triệu đồng, kèm gói bánh và thẻ nhang đặt lên bàn thờ thắp hương mẹ. Đó là tấm lòng của tôi chứ chẳng phải vì trách nhiệm gì.
Hôm ấy, 2 anh trai tôi thịt một con lợn to để làm cỗ. Tuy nhiên, khách đến vắng hơn dự kiến nên đồ ăn thừa khá nhiều. Riêng thịt lợn đã thừa gần 2 yến, bỏ vào tủ đông.
Chị dâu cả nói với tôi: “Chị tính toán là chỉ có chuẩn, biết vắng khách nên cất bớt thịt lợn. Thịt tươi còn để được lâu chứ nấu ra rồi thì chỉ có bỏ đi. Lãng phí”. Tôi cũng khen đôi ba câu, đại loại là các chị tháo vát, biết tính toán.
Cỗ bàn xong xuôi, khách khứa đã về hết, tôi quay vào thì thấy 2 chị gái đang ngồi dưới nhà ngang chia hoa quả, bánh kẹo lễ. Mỗi thứ, các chị chia đều làm 5 phần cho 5 nhà. Lúc này, hai chị dâu vẫn tất bật gói ghém thức ăn thừa.
Xong chỗ bánh kẹo lộc, 2 chị gái đến mở tủ đông, lôi ra chỗ thịt lợn thừa, chuẩn bị chia phần. Chị dâu cả thấy vậy thắc mắc: “Hai cô lôi thịt đó ra làm gì, cứ để đó cấp đông cho tươi”.
Chị gái tôi nói: “Sẵn tiện em chia phần luôn, để thịt đông cứng lại khó thái”. Chị dâu tiếp lời: “Cô cứ để đó, lát chị em tôi chia sau. Ít nhiều thì cũng chặt làm đôi thôi mà. Không khó”.
Chị gái tôi ra vẻ ngỡ ngàng: “Chia làm 5 chứ chị. Nhà mình có 5 anh em mà”.
Nghe thế, chị dâu thứ hai lao sầm đến nói: “5 là 5 thế nào? Nãy giờ 2 cô sấn sổ chia phần, tôi còn chưa thèm nói. Bánh kẹo, hoa quả thì cũng thôi đi, nhưng phần thịt lợn này thì để đó, tôi và chị dâu tự tính. Các cô đem 1 triệu đến góp giỗ mà cũng lanh chanh chia phần”.
Nghe chị dâu nói, 2 chị gái của tôi bức xúc vô cùng. Chị dâu thì chỉ trích các em chồng tham lam. Mỗi người một câu, thành ra cãi vã om sòm.
Hai anh trai tôi có men trong người, trước cảnh hỗn loạn ấy thì quát mắng cả vợ lẫn em. Còn tôi chỉ thấy đau lòng.
Có nhà ai như nhà tôi, chị dâu, em chồng lớn tiếng cãi nhau ngay trong đám giỗ mẹ chỉ vì 2 yến thịt lợn? Chia 2 cũng được, chia 5 cũng xong, miếng ăn đâu có quan trọng đến thế. Phận em út, tôi không thể đứng ra phân tích đúng sai, chỉ biết lau nước mắt lặng lẽ ra về.
Sau ngày giỗ, 2 chị gái tôi hậm hực đòi cạch mặt anh trai, chị dâu mà không nghĩ rằng, những ngày giỗ về sau còn phải đến nhà các anh thắp nén nhang cho cha mẹ. Thái độ của 2 chị dâu tôi không dám bàn nhưng sự tính toán của 2 chị gái thì khiến tôi lạnh lòng biết mấy.
News
Con gái lấy chồng xa gửi cho bố đôi giày đi Tết nhưng chân ông đi cỡ 40 con lại gửi cỡ 43
Gió bấc cuối năm rít từng cơn qua khe cửa sổ gỗ mục nát, mang theo cái lạnh thấu xương của những ngày cận Tết. Ông Nam ngồi co ro bên bếp lửa, tay mân mê đôi giày da màu…
Bố mẹ vừa m/ấ/t chị gái đã b/ỏ 2 em th:ơ d:ại để đi lấy chồng, tuyên bố: “Thân ai nấy lo”, 20 năm sau chị quay về đòi mảnh đất 3 tỷ
Ngày chị cả Hạnh lên xe hoa, trời mưa tầm tã như trút nước. Đó không phải là cơn mưa hồng phúc, mà như nước mắt của trời thương cho cái gia cảnh tang thương của ba chị em nhà…
Đứa cháu m/ồ c/ôi cả cha lẫn mẹ đạp xe 50km đến nhà cậu vay 3 triệu để nhập ĐH ai ngờ cậu bảo: “T/ao làm gì có tiền mà cho m/ày vay”
Cơn mưa rào mùa hạ trút xuống mái tôn lỗ chỗ nhưng không át nổi tiếng khóc xé lòng của thằng bé 10 tuổi là tôi. Năm tôi lên 6, một tai nạn giao thông thảm khốc đã cướp đi…
30 t/uổi có bằng Thạc sĩ nhưng vẫn ế, tôi ch::án đời thuê anhh xe ôm với giá 3 triệu đưa về ra mắt bố mẹ cho qua 2 ngày Tết
Ba mươi tuổi. Tấm bằng Thạc sĩ Kinh tế cất gọn trong tủ kính, còn tôi thì như món hàng tồn kho nằm chỏng chơ giữa dòng đời tấp nập. Cứ mỗi độ Tết đến, áp lực không đến từ…
Người đàn ông sửa xe ở vậy 22 năm nuôi con ri:êng của người yêu cũ, ai ngờ tới ngày con nhận bằng tốt nghiệp thì mẹ ru::ột quay về đòi nhận
Nắng tháng Sáu vàng rực rỡ đổ xuống sân trường Đại học. Giữa rừng người áo quần là lượt, nước hoa thơm phức, chú Quang đứng nép mình sau gốc xà cừ già. Chú cứ chùi mãi đôi bàn tay…
Vợ được thưởng Tết 500 triệu, nhưng vừa về đến nhà chồng đã bảo: “Chuyển hết anh mua 4 cây vàng để làm hồi môn cho em nó đi lấy chồng”
Gió bấc rít từng hồi qua khe cửa kính tòa nhà văn phòng vắng lặng. 9 giờ tối ngày 28 Tết, Mai gập chiếc laptop lại, thở hắt ra một hơi dài nhẹ nhõm. Tiếng “ting ting” từ điện thoại…
End of content
No more pages to load