Tôi tên Lan, 32 tuổi, lấy chồng được 7 năm. Nhà chồng tôi ở chung một căn nhà 3 tầng, mẹ chồng — bà Hường, tính vốn soi mói, hay lục lọi tủ của vợ chồng tôi với lý do “coi có thiếu đồ đạc gì không”.
Tôi không tin tưởng bà lắm, nhất là từ ngày tôi phát hiện mất hai chiếc vòng vàng mẹ ruột cho trước khi cưới. Hỏi thì bà cười hềnh hệch bảo:
“Nhà này làm gì có trộm?”
Tôi nghi quá, bèn đặt một camera siêu nhỏ giấu sau chậu cây trong phòng, hướng thẳng vào tủ quần áo — định bụng theo dõi vài ngày để bắt tại trận.
Tôi thậm chí còn bật chế độ gửi thông báo khi camera phát hiện chuyển động.
Ba ngày sau.
Đang làm ở công ty thì điện thoại rung liên tục: Camera phát hiện chuyển động trong phòng.
Tôi mở ra xem.
Đúng như tôi nghĩ:
Bà Hường bước vào, đảo mắt, rồi bắt đầu mở tủ tôi lục từng ngăn.
“Tốt rồi, bắt được rồi nhé,” tôi lầm bầm.
Nhưng chưa đầy 20 giây sau…
Cảnh tượng trên màn hình khiến tôi lạnh cả sống lưng.
**KHÔNG PHẢI MẸ CHỒNG.
MÀ LÀ CHỒNG TÔI.**
Anh Dũng — chồng tôi — xuất hiện từ phía cửa. Anh nhìn quanh rồi rón rén khóa cửa lại.
Tôi tưởng anh quay về nhà giữa giờ làm, nhưng điều tiếp theo xảy ra khiến tôi muốn nôn.
Anh đi đến bên cạnh mẹ tôi, thì thầm gì đó. Bà gật đầu, nhếch mép cười.
Rồi anh mở ngăn tủ đựng đồ lót của tôi, lôi ra một cái túi nhỏ màu đỏ — túi tôi đựng những thứ riêng tư nhất.
Anh mở bung ra.
Không phải vàng.
Mà là… những tờ giấy ghi nợ.
Những tờ giấy mà tôi chưa bao giờ nhìn thấy trong đời.
Bà Hường nói to, rõ ràng đến mức camera thu được:
“Giữ kỹ vào, không để con Lan nó biết. Cái món nó gửi về cho tao hàng tháng, mày nhớ lấy trước một nửa. Con này ngu, dễ moi lắm.”
Tôi như bị ai bóp tim.
Lấy tiền tôi gửi cho mẹ chồng?
Giấu giấy nợ trong tủ của tôi?
Nhưng vì sao?
Chưa kịp định thần, camera ghi tiếp cảnh khiến tôi buồn nôn:
**CHỒNG TÔI QUỲ XUỐNG.
NHƯ CON NỢ ĐANG CẦU CỨU.**
Anh nói, giọng run:
“Mẹ… con xin mẹ đừng nói với nó. Mười năm nay chuyện này kín rồi. Để nó biết là đời con tàn.”
Bà Hường khoanh tay:
“Muốn tao im thì mỗi tháng để tao giữ cái thẻ ATM của nó. Con Lan nó yêu mày như điếu đổ, nó không dám nghi đâu.”
Dũng gật đầu lia lịa như kẻ đang chịu ơn.
Tôi choáng váng.
Mười năm?
Anh nói mười năm?
Nhưng tệ hơn vẫn còn ở phía sau.
SỰ THẬT KINH TỞM NHẤT
Dũng đứng dậy, nhìn quanh phòng tôi như kẻ trộm, rồi mở một cái hộp tôi chưa bao giờ thấy.
Bên trong là hàng loạt hóa đơn bí mật:
Tiền nhà cho một người phụ nữ khác
Tiền viện phí của một đứa trẻ 8 tuổi
Tiền học thêm
Và một tờ giấy khai sinh…
Camera zoom đủ gần để tôi thấy rõ dòng chữ:
Tên cha: Dũng (chồng tôi).
Tôi suýt đánh rơi điện thoại.
Bà Hường khoát tay, nói câu chốt hạ:
“Cứ giấu con Lan. Để nó nuôi mày còn nuôi cả con kia. Mày ngu chứ nó ngu hơn.”
Tôi muốn hét lên.
Muốn đập nát cái điện thoại.
Nhưng tôi chỉ ngồi bất động — nước mắt chảy xuống bàn tay.
Cuối video, chồng tôi đưa cho mẹ một xấp tiền tôi chưa bao giờ thấy anh có. Nhưng thứ làm tôi chết lặng là chiếc nhẫn cưới của tôi trong tay mẹ chồng.
Bà cười khẩy:
“Nó sắp phát hiện rồi. Lo mà dọn đường đi. Nhẫn tao giữ để khi cần còn mang chỗ khác.”
Chồng tôi đáp:
“Ừ… chuẩn bị ly hôn đi thì vừa. Con bé (nhân tình) nó giục rồi.”
Tôi chết lặng.
Mười năm chung sống.
Tôi nuôi con riêng của anh với người khác.
Tôi bị mẹ chồng moi tiền.
Tôi bị chồng cắm sừng, cướp nhẫn cưới, chuẩn bị đá khỏi nhà…
Và tất cả —
nhờ cái camera giấu để bắt mẹ chồng trộm vàng —
tôi đã tận mắt chứng kiến sự thật kinh tởm nhất đời mình.
News
Con gái lấy chồng xa gửi cho bố đôi giày đi Tết nhưng chân ông đi cỡ 40 con lại gửi cỡ 43
Gió bấc cuối năm rít từng cơn qua khe cửa sổ gỗ mục nát, mang theo cái lạnh thấu xương của những ngày cận Tết. Ông Nam ngồi co ro bên bếp lửa, tay mân mê đôi giày da màu…
Bố mẹ vừa m/ấ/t chị gái đã b/ỏ 2 em th:ơ d:ại để đi lấy chồng, tuyên bố: “Thân ai nấy lo”, 20 năm sau chị quay về đòi mảnh đất 3 tỷ
Ngày chị cả Hạnh lên xe hoa, trời mưa tầm tã như trút nước. Đó không phải là cơn mưa hồng phúc, mà như nước mắt của trời thương cho cái gia cảnh tang thương của ba chị em nhà…
Đứa cháu m/ồ c/ôi cả cha lẫn mẹ đạp xe 50km đến nhà cậu vay 3 triệu để nhập ĐH ai ngờ cậu bảo: “T/ao làm gì có tiền mà cho m/ày vay”
Cơn mưa rào mùa hạ trút xuống mái tôn lỗ chỗ nhưng không át nổi tiếng khóc xé lòng của thằng bé 10 tuổi là tôi. Năm tôi lên 6, một tai nạn giao thông thảm khốc đã cướp đi…
30 t/uổi có bằng Thạc sĩ nhưng vẫn ế, tôi ch::án đời thuê anhh xe ôm với giá 3 triệu đưa về ra mắt bố mẹ cho qua 2 ngày Tết
Ba mươi tuổi. Tấm bằng Thạc sĩ Kinh tế cất gọn trong tủ kính, còn tôi thì như món hàng tồn kho nằm chỏng chơ giữa dòng đời tấp nập. Cứ mỗi độ Tết đến, áp lực không đến từ…
Người đàn ông sửa xe ở vậy 22 năm nuôi con ri:êng của người yêu cũ, ai ngờ tới ngày con nhận bằng tốt nghiệp thì mẹ ru::ột quay về đòi nhận
Nắng tháng Sáu vàng rực rỡ đổ xuống sân trường Đại học. Giữa rừng người áo quần là lượt, nước hoa thơm phức, chú Quang đứng nép mình sau gốc xà cừ già. Chú cứ chùi mãi đôi bàn tay…
Vợ được thưởng Tết 500 triệu, nhưng vừa về đến nhà chồng đã bảo: “Chuyển hết anh mua 4 cây vàng để làm hồi môn cho em nó đi lấy chồng”
Gió bấc rít từng hồi qua khe cửa kính tòa nhà văn phòng vắng lặng. 9 giờ tối ngày 28 Tết, Mai gập chiếc laptop lại, thở hắt ra một hơi dài nhẹ nhõm. Tiếng “ting ting” từ điện thoại…
End of content
No more pages to load