Mở chiếc phong bì màu đỏ được đặt gọn trong hộp sính lễ mà nhà trai mang đến, bố mẹ tôi lặng người khi nhìn thấy số tiền thách cưới bên trong.
Tôi lấy chồng hồi tháng 9. Trước đó, chồng tôi bị gãy chân, phải bó bột và trị liệu suốt nửa năm. Tôi vừa đi làm vừa tranh thủ chăm sóc anh vì thương bố mẹ anh ở xa, lại nhiều tuổi.
Khi bình phục và đi làm trở lại, anh cầu hôn tôi. Thực lòng, tôi rất đắn đo, trong đầu xuất hiện nhiều suy nghĩ hỗn độn, phần lớn xoay quanh chuyện chưa biết phải hòa hợp với gia đình chồng thế nào. Tôi sợ chuyện ứng xử giữa mẹ chồng, nàng dâu – mối quan hệ vốn bị cho là phức tạp.
Tuy nhiên, vì chồng rất yêu thương và chiều chuộng nên tôi nghĩ vấn đề nào cũng có thể khắc phục được.
Trước đám cưới 3 tuần, gia đình chồng gọi điện cho bố mẹ tôi, ngỏ ý xem nhà gái yêu cầu bao nhiêu tráp sính lễ và tiền thách cưới.
Vì gia đình điều kiện cũng khá giả nên bố mẹ chồng đề nghị sẽ chuẩn bị 11 tráp cưới. Còn tiền sính lễ sẽ do nhà gái quyết định.
Gia cảnh nhà tôi bình thường, bố mẹ làm nông, quanh năm thu nhập chỉ trông chờ vào mấy sào hoa màu, ruộng lúa. Khi tôi hỏi về tiền thách cưới, mẹ tôi nói 9,9 triệu đồng là con số hợp lý.
Ở chỗ tôi, tiền thách cưới thường lấy số lẻ vì mọi người tin rằng số lẻ sẽ mang lại nhiều may mắn, hạnh phúc cho chú rể, cô dâu.
Tôi nhất trí với suy nghĩ và mong muốn của mẹ, sau đó báo lại với gia đình chồng.

Vì nhà tôi và nhà chồng cách nhau 120km nên để thuận tiện, 2 gia đình thống nhất tổ chức ăn hỏi và cưới cùng 1 ngày.
Đến ngày cưới, chồng, mẹ chồng tôi và những người họ hàng sang rước dâu. Lúc trao tay, bà cẩn thận đưa mẹ tôi chiếc hộp tròn màu đỏ, bên trong có trang sức vàng tặng con dâu, kèm theo 1 phong bì sính lễ khá đẹp mắt.
Tới giây phút phát biểu, chia sẻ đôi lời trước khi đón dâu mới về nhà, mẹ chồng tôi bày tỏ sự biết ơn nhà gái đã nuôi dưỡng, chăm sóc cô dâu trưởng thành và chỉ dạy chu đáo để làm người tử tế, sống có ích.
Mẹ chồng tôi cũng hứa trước quan viên hai họ rằng sẽ quan tâm, yêu thương tôi như con gái trong nhà.
Dù bà không nhắc nhiều đến sính lễ nhưng họ hàng 2 bên chỉ cần nhìn những tráp cưới được đính kết kỳ công, xếp hàng dài đặt quanh nhà cũng có thể hiểu được tấm lòng, sự trân trọng của nhà trai với nhà gái.
Điều tôi bất ngờ nhất là mẹ chồng tôi vốn kiệm lời, thế mà ngày rước dâu, bà lại chia sẻ nhiều điều xúc động đến vậy. Lúc đó, tôi theo chồng về nhà chồng mà nước mắt rưng rưng.
Buổi tối, sau đám cưới, tôi nhận được cuộc gọi của mẹ đẻ. Mẹ nói rất bất ngờ khi mở phong bì sính lễ của nhà trai.
“Tiền thách cưới ban đầu thống nhất là 9,9 triệu thôi mà trong phong bì có tới 99 triệu con ạ. Có khi nào bố mẹ chồng con nhầm không?”, mẹ tôi hoang mang.
Tôi nghe thế cũng sững người, vội hỏi lại chồng để xác nhận. Đúng lúc ấy, mẹ chồng tôi gõ cửa đi vào. Biết chuyện, bà nhẹ nhàng giải thích rằng không phải gửi tiền thách cưới nhầm mà là gia đình muốn chuẩn bị sính lễ tươm tất, xứng đáng với nhà gái.
“Bố mẹ rất cảm ơn con vì đã ở bên và chăm sóc chồng con không quản khó khăn, vất vả. Tuy mẹ không thường xuyên nói chuyện, gọi điện hỏi thăm con nhưng mẹ biết và cảm nhận được rằng con là người tốt.
Bố mẹ cũng rất biết ơn và trân trọng thông gia vì đã nuôi lớn, dạy dỗ con thành người tử tế. Cả đời chỉ có 1 dịp để bố mẹ được thể hiện sự thành tâm của mình với bố mẹ con thôi. Giá mà có điều kiện hơn, bố mẹ cũng muốn chuẩn bị số tiền lớn hơn nữa”, mẹ chồng tôi nói.
Thực sự lúc đó tôi đã khóc. Khóc vì xúc động, tin rằng mình đã lấy đúng người, chọn đúng gia đình chồng. Bao nhiêu suy nghĩ, lo lắng về chuyện làm dâu của tôi gần như tan biến hết.
Tôi gọi lại cho mẹ đẻ, mẹ cũng xúc động không nói thành lời. Mẹ bảo, số tiền thách cưới sẽ gửi lại cho chúng tôi để các con chi tiêu, lo toan sau đám cưới. Nhưng chồng tôi từ chối, nói khoản tiền đó là gửi cảm ơn bố mẹ. Còn từ nay về sau, anh sẽ thay bố mẹ để lo toan, chăm sóc cho tôi và phụng dưỡng gia đình 2 bên chu đáo.
News
Con gái lấy chồng xa gửi cho bố đôi giày đi Tết nhưng chân ông đi cỡ 40 con lại gửi cỡ 43
Gió bấc cuối năm rít từng cơn qua khe cửa sổ gỗ mục nát, mang theo cái lạnh thấu xương của những ngày cận Tết. Ông Nam ngồi co ro bên bếp lửa, tay mân mê đôi giày da màu…
Bố mẹ vừa m/ấ/t chị gái đã b/ỏ 2 em th:ơ d:ại để đi lấy chồng, tuyên bố: “Thân ai nấy lo”, 20 năm sau chị quay về đòi mảnh đất 3 tỷ
Ngày chị cả Hạnh lên xe hoa, trời mưa tầm tã như trút nước. Đó không phải là cơn mưa hồng phúc, mà như nước mắt của trời thương cho cái gia cảnh tang thương của ba chị em nhà…
Đứa cháu m/ồ c/ôi cả cha lẫn mẹ đạp xe 50km đến nhà cậu vay 3 triệu để nhập ĐH ai ngờ cậu bảo: “T/ao làm gì có tiền mà cho m/ày vay”
Cơn mưa rào mùa hạ trút xuống mái tôn lỗ chỗ nhưng không át nổi tiếng khóc xé lòng của thằng bé 10 tuổi là tôi. Năm tôi lên 6, một tai nạn giao thông thảm khốc đã cướp đi…
30 t/uổi có bằng Thạc sĩ nhưng vẫn ế, tôi ch::án đời thuê anhh xe ôm với giá 3 triệu đưa về ra mắt bố mẹ cho qua 2 ngày Tết
Ba mươi tuổi. Tấm bằng Thạc sĩ Kinh tế cất gọn trong tủ kính, còn tôi thì như món hàng tồn kho nằm chỏng chơ giữa dòng đời tấp nập. Cứ mỗi độ Tết đến, áp lực không đến từ…
Người đàn ông sửa xe ở vậy 22 năm nuôi con ri:êng của người yêu cũ, ai ngờ tới ngày con nhận bằng tốt nghiệp thì mẹ ru::ột quay về đòi nhận
Nắng tháng Sáu vàng rực rỡ đổ xuống sân trường Đại học. Giữa rừng người áo quần là lượt, nước hoa thơm phức, chú Quang đứng nép mình sau gốc xà cừ già. Chú cứ chùi mãi đôi bàn tay…
Vợ được thưởng Tết 500 triệu, nhưng vừa về đến nhà chồng đã bảo: “Chuyển hết anh mua 4 cây vàng để làm hồi môn cho em nó đi lấy chồng”
Gió bấc rít từng hồi qua khe cửa kính tòa nhà văn phòng vắng lặng. 9 giờ tối ngày 28 Tết, Mai gập chiếc laptop lại, thở hắt ra một hơi dài nhẹ nhõm. Tiếng “ting ting” từ điện thoại…
End of content
No more pages to load