Hoàng Hoa Trung là cái tên quen thuộc trong cộng đồng làm thiện nguyện ở Việt Nam. Anh được biết đến nhiều nhất khi là trưởng dự án ‘Nuôi em’.
Hoàng Hoa Trung – từ “cậu bé muốn chết” đến trưởng dự án “Nuôi em”
Bén duyên với thiện nguyện từ năm 17 tuổi, Hoàng Hoa Trung (sinh năm 1990, Hà Nội) – Trưởng nhóm tình nguyện Niềm Tin đã trở thành một trong những gương mặt trẻ truyền cảm hứng mạnh mẽ nhất trong lĩnh vực hoạt động xã hội. Anh được cộng đồng biết đến với biệt danh “Trung nuôi em”, “Trung đồng nát” vì khả năng biến những đồ tưởng như bỏ đi thành nguồn quỹ cho trẻ em vùng cao.
Từ năm 2003, Trung cùng bạn bè đến các cơ sở gốm Bát Tràng xin sản phẩm lỗi mang đi bán gây quỹ. Hơn một năm rong ruổi bán bát gốm, áo phông, bảo hiểm xe máy…, nhóm gây được gần 400 triệu đồng để thực hiện “Dự án Ánh sáng núi rừng”, xóa 20 điểm trường tạm bợ bằng tranh tre nứa lá.

Năm 2014, anh khởi xướng “Dự án Nuôi em”, kết nối các nhà hảo tâm hỗ trợ bữa cơm trưa giá 8.500 đồng cho học sinh vùng cao. Điểm đặc biệt của dự án là mỗi nhà hảo tâm gắn với một mã trẻ cụ thể, biết giáo viên, địa chỉ trường, thậm chí có thể trực tiếp gặp gỡ để theo dõi. Từ vài chục em ban đầu, đến năm 2024, dự án đã kết nối nuôi cơm 100.000 học sinh tại 20 tỉnh, trong đó 12 tỉnh đã tự nhân rộng mô hình tại địa phương.
Không chỉ “Nuôi em”, Trung còn khởi động “Dũng sĩ bạt” (xin bạt, banner cũ che trường vùng cao) giúp tiết kiệm hàng trăm triệu đồng cho địa phương, cùng nhiều công trình khác: trường học, nhà nội trú, nhà vệ sinh… Tính đến năm 2020, anh và nhóm đã xây dựng 24 công trình, hỗ trợ hàng nghìn học sinh dân tộc thiểu số có điều kiện học tập tốt hơn.

Bước ngoặt từ ý định tự tử
Ít ai biết rằng hành trình thiện nguyện ấy được bắt đầu từ một vực sâu tuyệt vọng năm lớp 11. Thời điểm ấy, gia đình Hoàng Hoa Trung rơi vào cảnh túng quẫn. Mẹ mắc bệnh, bố dù đã nghỉ hưu vẫn phải đi bốc vác để kiếm thêm thu nhập. Trung kể lại: “Lương của bố chỉ có 3 triệu, mà tôi phải có 5 triệu thì mới đủ để đi học thêm. Vậy nên tôi nghỉ để bố đỡ vất vả”. Quyết định bỏ học để phụ giúp gia đình tưởng như giúp giảm bớt gánh nặng, nhưng lại khiến cậu rơi vào bế tắc. Không trường lớp, không định hướng tương lai, khoảng thời gian ấy như dồn Trung vào một ngõ cụt. Cậu mất dần niềm tin, từng nghĩ đến cái chết như một lối thoát.

Trung đã mua sẵn thuốc ngủ, nhưng khi cầm những viên thuốc trong tay và nhìn quanh cuộc sống, cậu nhận ra xung quanh vẫn còn biết bao cảnh đời nghèo khó, đau đớn hơn, nhưng họ vẫn kiên cường tiếp tục sống. Khoảnh khắc ấy khiến Trung chợt hiểu rằng mình chưa muốn từ bỏ. “Khi không thể chết thì tôi đã nghĩ rằng mình hãy sống cuộc sống mình muốn đi!”. Và điều khiến cuộc đời Trung có ý nghĩa hơn, chính là việc được giúp đỡ người khác. Anh nói: “Mỗi ngày, chỉ cần giúp được một đến hai người là tôi thấy cuộc đời mình có lý do để tiếp tục”.

Với những cống hiến bền bỉ, Hoàng Hoa Trung từng được vinh danh Gương mặt trẻ Việt Nam tiêu biểu 2019, sau đó được đề cử là Gương mặt trẻ Việt Nam tiêu biểu về lĩnh vực hoạt động xã hội, và lọt vào danh sách Forbes Vietnam 30 Under 30 (2020) và nhiều giải thưởng trong lĩnh vực hoạt động xã hội.
Ở tuổi 35, Trung vẫn nói nhanh, đi vội, mang năng lượng như lúc nào cũng sợ thời gian trôi mất cơ hội giúp thêm một em nhỏ. Anh nói: “Thiện nguyện đối với tôi không phải là cho đi, mà là được sống đúng với mình”.
Nguồn: https://www.techz.vn/187-1225-5-than-the-dac-biet-cua-hoang-hoa-trung-truong-du-an-nuoi-em-nghi-hoc-som-tung-muon-lam-dieu-dai-dot-nam-lop-11-ylt670610.html
News
Con gái lấy chồng xa gửi cho bố đôi giày đi Tết nhưng chân ông đi cỡ 40 con lại gửi cỡ 43
Gió bấc cuối năm rít từng cơn qua khe cửa sổ gỗ mục nát, mang theo cái lạnh thấu xương của những ngày cận Tết. Ông Nam ngồi co ro bên bếp lửa, tay mân mê đôi giày da màu…
Bố mẹ vừa m/ấ/t chị gái đã b/ỏ 2 em th:ơ d:ại để đi lấy chồng, tuyên bố: “Thân ai nấy lo”, 20 năm sau chị quay về đòi mảnh đất 3 tỷ
Ngày chị cả Hạnh lên xe hoa, trời mưa tầm tã như trút nước. Đó không phải là cơn mưa hồng phúc, mà như nước mắt của trời thương cho cái gia cảnh tang thương của ba chị em nhà…
Đứa cháu m/ồ c/ôi cả cha lẫn mẹ đạp xe 50km đến nhà cậu vay 3 triệu để nhập ĐH ai ngờ cậu bảo: “T/ao làm gì có tiền mà cho m/ày vay”
Cơn mưa rào mùa hạ trút xuống mái tôn lỗ chỗ nhưng không át nổi tiếng khóc xé lòng của thằng bé 10 tuổi là tôi. Năm tôi lên 6, một tai nạn giao thông thảm khốc đã cướp đi…
30 t/uổi có bằng Thạc sĩ nhưng vẫn ế, tôi ch::án đời thuê anhh xe ôm với giá 3 triệu đưa về ra mắt bố mẹ cho qua 2 ngày Tết
Ba mươi tuổi. Tấm bằng Thạc sĩ Kinh tế cất gọn trong tủ kính, còn tôi thì như món hàng tồn kho nằm chỏng chơ giữa dòng đời tấp nập. Cứ mỗi độ Tết đến, áp lực không đến từ…
Người đàn ông sửa xe ở vậy 22 năm nuôi con ri:êng của người yêu cũ, ai ngờ tới ngày con nhận bằng tốt nghiệp thì mẹ ru::ột quay về đòi nhận
Nắng tháng Sáu vàng rực rỡ đổ xuống sân trường Đại học. Giữa rừng người áo quần là lượt, nước hoa thơm phức, chú Quang đứng nép mình sau gốc xà cừ già. Chú cứ chùi mãi đôi bàn tay…
Vợ được thưởng Tết 500 triệu, nhưng vừa về đến nhà chồng đã bảo: “Chuyển hết anh mua 4 cây vàng để làm hồi môn cho em nó đi lấy chồng”
Gió bấc rít từng hồi qua khe cửa kính tòa nhà văn phòng vắng lặng. 9 giờ tối ngày 28 Tết, Mai gập chiếc laptop lại, thở hắt ra một hơi dài nhẹ nhõm. Tiếng “ting ting” từ điện thoại…
End of content
No more pages to load