Xe giường nằm biển số 45B-221.07 của nhà xe Bình Minh xuất bến lúc 22h35, trên xe có 36 hành khách, ai cũng háo hức về quê sớm để kịp ngày giỗ truyền thống của Đồi Sim.
Đến gần 23h10, xe dừng ở một điểm hẹn cuối cùng ven thị trấn để đón khách muộn.
Cô gái cuối cùng bước lên:
Tên: Trần Thu Uyên
Tóc dài, áo khoác xám, tay chỉ xách một ba lô
Uyên nhìn quanh khoang xe như người đang sợ hãi điều gì đó, nhưng vẫn im lặng tìm chỗ ngồi.

5 PHÚT SAU – SỰ VIỆC BẮT ĐẦU
Xe lăn bánh xuống đèo. Chỉ vài phút, Uyên bất ngờ đứng bật dậy:
“Cho tôi xuống xe! Tôi không đi chuyến này nữa!”
Cả xe hơi ngỡ ngàng.
Tài xế Trọng đang ôm cua khó chịu quát:
“Cô đùa hả? Xe chạy đèo rồi! Xuống đâu bây giờ?”
Uyên mặt trắng bệch, tay run:
“Làm ơn cho tôi xuống! Tôi trả tiền gấp đôi cũng được!”
Hành khách bắt đầu bực:
“Trời nửa đêm rồi còn nổi khùng!”
“Muốn xuống thì nói từ bến chứ!”
“Cản trở cả xe!”
Một chị giường tầng 2 còn nói:
“Hay say xe rồi hoảng?”
Nhưng Uyên kiên quyết đến mức gần như hoảng loạn.
Không muốn mất thời gian, tài xế đành dừng ở một khoảng cua rộng có lề đường.
Uyên vừa xuống xe liền quay lại nhìn 36 người trên xe và nói một câu rợn sống lưng:
“Tôi xin lỗi… nhưng mọi người đừng đi tiếp.”
Câu nói khiến cả xe rùng mình vài giây – nhưng rồi ai nấy cười trừ, cho là chuyện vớ vẩn.
Xe đóng cửa, rú máy tiếp tục đổ đèo, bỏ Uyên đứng một mình giữa màn đêm mờ sương.
CHỈ 20 PHÚT SAU
Khoảng 23h35, khi xe đã đi sâu xuống đèo, một hành khách là anh Minh (ghế 6B) hốt hoảng chạy xuống cabin:
“Anh Trọng! Có mùi khét… từ dưới gầm!”
Trọng nhíu mày:
“Lốp nóng thôi!”
Nhưng chỉ vài giây sau, một tiếng “RẮC!” như kim loại nứt gãy, rồi xe lạng hẳn sang trái, hành khách la hét.
Trọng phanh gấp – xe trượt dài, nghiêng mạnh, suýt văng khỏi rìa vực.
May mắn, bánh sau bị kẹt vào rãnh thoát nước ven đường, xe dừng được chỉ còn cách mép vực… chưa đầy 40 cm.
36 người mặt cắt không còn giọt máu.
Trọng chui xuống kiểm tra – và chết điếng:
Thanh điều khiển phanh chính đã nứt gần gãy hoàn toàn
Dầu phanh chảy thành vệt dài dưới gầm
Bước thêm một đoạn nữa là phanh mất hoàn toàn – và xe sẽ lao thẳng xuống vực sâu hơn 150 mét
Ông Hải – công an xã đang đi cùng xe – run run nói:
“Nếu nứt thêm 5 giây nữa… chúng ta đã đi rồi…”
BẤT NGỜ THỨ HAI – DẤU HIỆU TỪ NGAY LÚC XE MỚI CHẠY
Một bác tài già làm nghề 30 năm xem dưới gầm và xác nhận:
Vết nứt không phải mới
Mặt kim loại sạm đen, có dấu tác động lực trước đó
Tức là:
Xe đã mang lỗi chết người ngay từ khi rời bến.
Nếu không có sự cố dừng lại giữa đèo…
Nếu xe giữ tốc độ cao thêm vài phút…
Tất cả đã không còn đứng đây để nói chuyện.
VÀ LÚC ĐÓ – MỌI NGƯỜI MỚI NHỚ LẠI CÔ GÁI
Chị khách giường tầng 2 lí nhí:
“Cô ấy bảo đừng đi tiếp…”
Người khác chợt rùng mình:
“Cô ấy lên xe 5 phút đã đòi xuống. Chắc thấy gì đó mình không biết.”
Tài xế Trọng ngồi sụp xuống bậc xe, nói với ông Hải:
“Giá như tôi hỏi cô ấy thêm một câu…”
HỒ SƠ HÀNH KHÁCH – MỘT DÒNG GHI CHÚ GÂY SỐC
Khi nhà xe rà soát danh sách, mới phát hiện:
Tên Uyên không phải khách đặt vé trước
Cô mua vé trực tiếp tại quầy ngay trước giờ xe chạy
Không có hành lý cồng kềnh
Không ghi quê quán, chỉ số điện thoại để trống
Một người bỗng nói:
“Không lẽ cô ấy là kỹ thuật hay kiểm định phương tiện?”
Nhưng nhà xe không ai biết cô là ai.
Chỉ có một điều chắc chắn:
Nếu Uyên không nằng nặc đòi xuống – xe sẽ lao khỏi đèo trong vòng 20 phút.
KẾT
Đêm đó, lực lượng chức năng phải điều xe cứu hộ kéo phương tiện về xưởng, toàn bộ 36 hành khách được đưa trở lại thị trấn chờ xe khác.
Không ai ngủ được.
Và cho đến bây giờ, mỗi khi nhắc lại, tài xế Trọng vẫn rùng mình:
“Không biết cô ấy là ai… nhưng chuyến đó cả xe còn sống… nhờ một người duy nhất nhìn thấy điều không ai thấy.”
Trần Thu Uyên –
Cô gái lạ bước lên chỉ 5 phút rồi biến mất vào màn đêm.
Không ai gặp lại.
Không ai liên lạc được.
Không ai biết cô cứu họ vì điều gì.
Chỉ biết:
Có những thứ người ta linh cảm được – trước khi thảm họa kịp xảy ra.
News
Con gái lấy chồng xa gửi cho bố đôi giày đi Tết nhưng chân ông đi cỡ 40 con lại gửi cỡ 43
Gió bấc cuối năm rít từng cơn qua khe cửa sổ gỗ mục nát, mang theo cái lạnh thấu xương của những ngày cận Tết. Ông Nam ngồi co ro bên bếp lửa, tay mân mê đôi giày da màu…
Bố mẹ vừa m/ấ/t chị gái đã b/ỏ 2 em th:ơ d:ại để đi lấy chồng, tuyên bố: “Thân ai nấy lo”, 20 năm sau chị quay về đòi mảnh đất 3 tỷ
Ngày chị cả Hạnh lên xe hoa, trời mưa tầm tã như trút nước. Đó không phải là cơn mưa hồng phúc, mà như nước mắt của trời thương cho cái gia cảnh tang thương của ba chị em nhà…
Đứa cháu m/ồ c/ôi cả cha lẫn mẹ đạp xe 50km đến nhà cậu vay 3 triệu để nhập ĐH ai ngờ cậu bảo: “T/ao làm gì có tiền mà cho m/ày vay”
Cơn mưa rào mùa hạ trút xuống mái tôn lỗ chỗ nhưng không át nổi tiếng khóc xé lòng của thằng bé 10 tuổi là tôi. Năm tôi lên 6, một tai nạn giao thông thảm khốc đã cướp đi…
30 t/uổi có bằng Thạc sĩ nhưng vẫn ế, tôi ch::án đời thuê anhh xe ôm với giá 3 triệu đưa về ra mắt bố mẹ cho qua 2 ngày Tết
Ba mươi tuổi. Tấm bằng Thạc sĩ Kinh tế cất gọn trong tủ kính, còn tôi thì như món hàng tồn kho nằm chỏng chơ giữa dòng đời tấp nập. Cứ mỗi độ Tết đến, áp lực không đến từ…
Người đàn ông sửa xe ở vậy 22 năm nuôi con ri:êng của người yêu cũ, ai ngờ tới ngày con nhận bằng tốt nghiệp thì mẹ ru::ột quay về đòi nhận
Nắng tháng Sáu vàng rực rỡ đổ xuống sân trường Đại học. Giữa rừng người áo quần là lượt, nước hoa thơm phức, chú Quang đứng nép mình sau gốc xà cừ già. Chú cứ chùi mãi đôi bàn tay…
Vợ được thưởng Tết 500 triệu, nhưng vừa về đến nhà chồng đã bảo: “Chuyển hết anh mua 4 cây vàng để làm hồi môn cho em nó đi lấy chồng”
Gió bấc rít từng hồi qua khe cửa kính tòa nhà văn phòng vắng lặng. 9 giờ tối ngày 28 Tết, Mai gập chiếc laptop lại, thở hắt ra một hơi dài nhẹ nhõm. Tiếng “ting ting” từ điện thoại…
End of content
No more pages to load