×
×

Bà nội tôi có một thói quen: hễ trong nhà có gì ngon, nhất định phải giấu một nửa…

Bà nội tôi có một thói quen: hễ trong nhà có gì ngon, nhất định phải giấu một nửa. Trái cây thì giấu, thịt cũng giấu, đến cả cua mà ba tôi mua về, bà cũng giấu. Hôm đó, ba tôi mua về 12 con cua lông, tự tay hấp. Đến khi bưng lên bàn, trên đĩa chỉ còn 6 con. Sắc mặt ba tôi sa sầm, nhưng không nói gì. Còn bà nội thì không hề thấy áy náy, thẳng tay gắp luôn con cua béo nhất còn lại. “Bỏ xuống.” – Ba tôi gằn từng chữ. Nhưng bà vẫn làm như không nghe thấy, cứ thế gắp lên. Giây tiếp theo — ba tôi đập vỡ cả đĩa cua xuống đất: “Được lắm! Bà thích giấu chứ gì? Giấu đủ chưa? Sáu con còn lại có phải lại mang cho đứa em trai quý hóa của bà nữa không? Nó đã gặm nhấm bà suốt ba chục năm, còn chưa đủ à? Hay là giờ bà đưa cả tôi cho nó luôn đi?!”

Ba tôi gầm lên xong, cả căn bếp rơi vào một khoảng im lặng chết chóc.
Bà nội sững người, tay vẫn cầm con cua béo nhất, miệng há ra nhưng không thốt nổi lời nào. Con cua rơi “bộp” xuống nền gạch, nước hấp văng tung tóe, mùi tanh lan ra nồng nặc.

Mẹ tôi run rẩy kéo tay ba:
“Anh làm gì vậy? Có chuyện gì từ từ nói…”

Ba tôi hất tay mẹ ra, đôi mắt đỏ ngầu:
“Em còn bênh bà ấy à? Hai mươi năm nay, nhà mình ăn cái gì cũng phải dè chừng. Tiền anh làm ra, đồ anh mua về, chưa kịp ăn đã bị mang đi hết. Em nghĩ anh không biết sao?”

Bà nội cuối cùng cũng bật khóc, giọng the thé quen thuộc:
“Bà nuôi nó từ bé! Nó là em trai bà, bà không giúp thì ai giúp? Mấy con cua thì có đáng gì đâu!”

Ba tôi cười khẩy, tiếng cười chua chát đến lạnh người:
“Không đáng gì à? Vậy sao ngày con tôi nhập viện, tôi xin bà vay 10 triệu đóng viện phí, bà bảo không có?
Nhưng hôm sau tôi lại thấy bà gửi tiền cho cậu ta đổi xe máy!”

Câu nói ấy như nhát dao cắm thẳng vào không khí.
Mẹ tôi ôm mặt bật khóc. Tôi đứng chết lặng, lần đầu tiên hiểu vì sao ba ngày càng ít nói, vì sao mỗi bữa cơm lại nặng nề đến vậy.

Ba tôi cúi xuống, nhặt chiếc chìa khóa xe đặt mạnh lên bàn:
“Bắt đầu từ hôm nay, nhà này không còn nuôi thêm một người nào ngoài gia đình tôi.
Bà muốn giấu gì, mang cho ai, thì dùng tiền của bà. Đừng đụng đến một đồng của tôi nữa.”

Bà nội ngồi phịch xuống ghế, khóc nức nở, nhưng lần này không ai dỗ.
Ba tôi quay lưng bước ra ngoài, để lại bếp vỡ vụn, cua nát dưới đất, và một sự thật cuối cùng cũng bị xé toạc.

Tối hôm đó, lần đầu tiên trong đời, tôi thấy ba tôi ăn cơm chỉ với một bát canh nguội.
Nhưng lưng ông thẳng hơn, ánh mắt bớt u uất hơn.

Có những gia đình không vỡ vì thiếu tiền.
Mà vỡ vì một người quen giấu đi quá nhiều thứ — từ đồ ăn… cho đến cả tình thân.

Related Posts

Our Privacy policy

https://bantinnhanh24.com - © 2026 News