“Bà nội ơi… cháu không lấy trộm tiền của bà mà…”

Sau câu nói ấy, cuộc đời thằng bé rẽ sang một ngả tối đến mức không ai tin nổi.
Nhà chỉ có hai bà cháu nương tựa vào nhau. Bà nội già yếu, buôn bán rau ngoài chợ kiếm từng đồng lẻ nuôi đứa cháu mồ côi cha mẹ tên Hưng. Hưng ngoan, hiền, học giỏi, chưa bao giờ đụng đến thứ gì không phải của mình.
Cho đến buổi chiều định mệnh ấy.
Hôm đó bà bán được một xấp tiền lớn—với bà là “lớn”, chỉ vỏn vẹn hai triệu đồng, nhưng đó là tiền để đóng học phí đầu năm cho Hưng. Bà cẩn thận bỏ vào chiếc túi vải cũ rồi treo lên vách như mọi khi.
Nhưng sáng hôm sau… số tiền biến mất.
Bà tìm khắp nhà, hỏi khắp nơi, rồi cuối cùng quay sang nhìn Hưng. Ánh nhìn ấy, như một nhát dao.
— “Hưng… chỉ có cháu ở nhà tối qua… có phải cháu lấy không?”
Hưng hoảng hốt, bật khóc:
— “Bà nội ơi… cháu không lấy trộm tiền của bà mà…”
Giọng nó run lên, đôi tay bấu chặt vạt áo. Nhưng người già sống cả đời cực khổ, khi tài sản duy nhất biến mất, họ dễ tuyệt vọng và hồ nghi. Bà nội càng nghĩ càng thấy mọi thứ đều “trùng hợp”.
Cuối cùng, bà hét lên:
— “Thằng hư! Tao nuôi mày lớn để mày trả ơn như vậy à?”
Đó là lần đầu tiên bà đánh nó.
Và cũng là lần đầu tiên Hưng hiểu thế nào là nỗi oan khiến trái tim người ta nứt ra từng mảnh.
Tin đồn “thằng nhỏ ăn cắp tiền bà” lan nhanh trong xóm.
Hưng đi học bị bạn bè né tránh, bị thầy giáo gọi lên “răn dạy” trước lớp.
Người lớn đi ngang chỉ trỏ, nói nhỏ nói to.
Hưng im lặng chịu đựng, vì nó chỉ còn một mình bà. Nó tin chỉ cần thời gian trôi qua, bà sẽ hiểu.
Nhưng mọi thứ lại trở nên tồi tệ hơn.
Bà càng lúc càng lạnh nhạt. Bữa cơm riêng, lời nói cũng ít dần, thậm chí không cho nó cầm tiền đi chợ như trước. Những đêm Hưng nghe tiếng bà thở dài, nó chỉ biết quay mặt vào tường mà khóc.
Cho đến một buổi sáng, khi bà lật chiếc thúng đựng rau để mang ra chợ, một con mèo nhảy ra và theo đó xấp tiền rơi xuống đất — nhem nhuốc, nhai nhở, gần như bị cắn nát.
Thì ra tối hôm đó, con mèo hàng xóm chui vào nhà kéo túi tiền đi chơi.
Bà nội chết lặng. Hai chân bà mềm nhũn. Cả người run lên như sắp ngã.
Hưng từ sau nhà chạy ra, thấy xấp tiền, thấy mặt bà trắng bệch…
Và nó hiểu.
— “Bà…”
Chỉ kịp nói một chữ, bà đã quỳ xuống trước mặt Hưng.
— “Hưng ơi… bà sai rồi… bà già rồi, bà hồ đồ… Bà xin lỗi cháu…”
Cả cuộc đời Hưng sẽ không bao giờ quên hình ảnh ấy — một người bà khắc khổ, tay run run, nước mắt rơi xuống nền đất lạnh.
Hưng ôm bà, nhưng những gì nó chịu đựng suốt mấy tuần qua—sự oan ức, tiếng chửi rủa, những cái nhìn khinh miệt—đã để lại trong lòng nó một vết sẹo mà lời xin lỗi không thể xóa ngay được.
Tối hôm đó, Hưng nằm im rất lâu. Bà ngồi bên cạnh, bàn tay nhăn nheo xoa mái tóc rối bời.
— “Bà sai rồi… Bà sợ mất tiền đóng học cho cháu… Bà sợ cháu khổ… Rồi bà lại làm cháu khổ nhất.”
Hưng không khóc, chỉ nói nhỏ:
— “Cháu biết… nhưng bà không tin cháu là cháu đau nhất…”
Kể từ ngày ấy, bà nội thay đổi. Bà không bao giờ vội vàng nghi ngờ Hưng nữa.
Còn Hưng, dù tha thứ, vẫn mang trong mình một nỗi sợ — sợ sự nghi ngờ nhẹ nhất từ người mình thương nhất.
Nhưng chính cú sốc ấy khiến hai bà cháu gắn bó với nhau hơn, hiểu nhau hơn.
Và cũng từ hôm đó, Hưng lớn lên theo cách mà không đứa trẻ nào nên phải lớn:
bằng nước mắt, bằng oan ức, và bằng tình thương còn sót lại giữa hai con người chỉ có nhau trên đời.