Biển cả chưa bao giờ dễ dàng. Đối với những ngư dân làng chài như anh Hoàn, mỗi chuyến đi đều là một cuộc đánh cược với số phận.
Sáng hôm ấy, mây đen từ xa ùn ùn kéo tới, che khuất cả chân trời. Sóng biển dâng cao, từng đợt trắng xóa đập vào ghềnh đá như muốn báo hiệu điều chẳng lành. Người già trong làng ngó trời, lắc đầu:
– Gió thế này mà đi, e là có chuyện chẳng lành.
Nhưng anh Hoàn vẫn quyết tâm. Gia đình nhỏ với người vợ trẻ và đứa con chưa tròn hai tuổi đang chờ anh mang về từng con cá, từng đồng tiền ít ỏi. Anh ôm Liên thật chặt trước khi lên thuyền, bàn tay thô ráp vuốt mái tóc người vợ còn phảng phất mùi sữa.
– Ở nhà chờ anh, có cá tươi anh sẽ về sớm.
Liên gật đầu, mắt nhòe đi trong màn mưa lất phất.
Chiếc thuyền gỗ lao ra biển. Ban đầu, gió chỉ ào ạt, sóng chỉ gầm gừ như thú dữ bị trêu chọc. Nhưng càng xa bờ, biển càng trở mặt. Gió rít lên từng cơn, lạnh buốt, quất vào da thịt như roi. Sóng dâng cao, dựng đứng, ập xuống boong thuyền khiến nước tràn ngập.
Anh Hoàn và mấy bạn thuyền dồn sức kéo lưới, buộc dây, tát nước ra ngoài. Tiếng la hét át cả tiếng gió:
– Giữ vững lái! Buộc chặt buồm lại!
Cánh buồm rách toạc, gió hất tung như mảnh giẻ. Thuyền chao đảo, nghiêng ngả, lúc trồi lên đỉnh sóng, lúc lao xuống hố nước sâu hun hút.
Anh Hoàn bám chặt tay lái, mắt căng ra nhìn phía trước. Biển trắng xóa, không phân biệt nổi đâu là trời, đâu là nước. Một con sóng khổng lồ ập tới, như bức tường khủng khiếp muốn đè nát tất cả. Thuyền rung bần bật, gỗ kêu răng rắc.
– Mọi người ôm chặt vào! – Anh gào lên, giọng lạc đi trong bão tố.
Thuyền lật nghiêng. Nước biển lạnh buốt tràn vào phổi, khiến anh nghẹn lại. Trong khoảnh khắc vùng vẫy, hình ảnh Liên ôm con trai hiện lên trong đầu anh, rõ ràng đến xót xa. Anh cố vươn tay bám vào mảnh gỗ trôi nổi, nhưng sức người nhỏ bé trước cơn thịnh nộ của đại dương. Sóng cuốn phăng tất cả vào bóng tối mịt mù.
Ở làng, bão tràn qua, tốc mái, quật ngã hàng cây. Người dân lo lắng cho những con thuyền ngoài khơi. Liên ôm con trong lòng, ngồi thẫn thờ trước hiên nhà, tim thắt lại mỗi khi nghe tiếng gió gào.
Khi trời quang mây tạnh, dân làng lập đội ra tìm. Họ chỉ mang về vài mảnh ván vỡ, chiếc áo phao rách toạc. Không một ai nhìn thấy anh Hoàn nữa.
Liên ngã quỵ bên bờ cát, tiếng khóc xé lòng át cả tiếng sóng. Con trai chị ngơ ngác, đưa đôi tay bé nhỏ về phía biển, bi bô gọi “ba”. Sóng vẫn vỗ bờ đều đặn, lạnh lùng như không hề biết rằng nơi ấy vừa cướp đi một mạng người, để lại nỗi đau khắc sâu trong lòng người ở lại.
Từ ngày ấy, với mẹ con Liên, biển không còn là bát cơm manh áo, mà là vết thương không bao giờ lành.
News
5 anh em cãi vã om sòm ngay trong đám giỗ mẹ vì 2 yến thịt lợn
Chẳng nhà ai như gia đình tôi, chị dâu, em chồng lớn tiếng cãi nhau ngay trong đám giỗ mẹ chỉ vì 2 yến thịt lợn, khiến tình cảm rạn nứt. Bố tôi mất đã nhiều năm. 2 năm trước,…
Một gia đình 4 người lần lượt đi xuống tầng hầm và không bao giờ trở lại: Thủ phạm hóa ra lại là củ khoai tây
Bé gái 8 tuổi – người duy nhất sống sót trong nhà đã phát hiện ra cảnh tượng kinh hoàng. Tờ Mirror đưa tin về vụ việc xảy ra ở Laishevo vào ngày 27 tháng 10 năm 2014. Một cô…
Hơn 90% người dùng điện thoại iPhone không biết công dụng của chiếc lỗ nhỏ cạnh camera
Chiếc lỗ nhỏ cạnh cụm camera sau là chi tiết quen thuộc với người dùng iPhone, nhưng không nhiều người biết công dụng thực sự của nó. Nếu quan sát mặt sau của iPhone, không ít người sẽ nhận thấy…
Sát Tết dương, nhà chồng báo lên chơi 20 người, ăn uống nhậu nhẹt thả phanh còn đi siêu thị mua núi đồ, bắt con dâu chi hết
Lan và Minh sống ở căn nhà ba tầng khang trang giữa Hà Nội. Tết Dương lịch năm nay rơi vào cuối tuần dài, Minh hào hứng bảo vợ: “Nghỉ mấy ngày, mình đi Đà Lạt chơi cho mát”. Lan…
Vợ đi công tác 1 tháng, tôi đến tìm vợ cũ nhưng người mở cửa khiến tôi sốc đứng không vững
Cửa mở và tôi chết lặng. Không phải vợ cũ… Vợ tôi đi công tác đúng một tháng, chuyến đi dài nhất kể từ ngày cưới. Trước lúc đi, cô ấy còn cẩn thận dặn từng việc nhỏ trong nhà,…
Đúng ngày đầy tháng của con, tôi bật lại mẹ chồng ngay giữa bữa tiệc gia đình, chồng lao vào t;á;t tôi không chút thương xót
Chỉ một câu nói nửa đùa nửa thật của mẹ chồng trong ngày đầy tháng con, tôi không kìm được mà bật lại. Cái giá phải trả là một cái tát từ chồng và phải ôm con bỏ về nhà…
End of content
No more pages to load