Đám cưới của em họ tôi lẽ ra phải là ngày vui trọn vẹn.
Thế nhưng giữa sân nhà chú Lưu – nơi dựng 100 bàn tiệc lộng lẫy, phủ đầy hoa tươi và đèn led sáng rực – lại chỉ lác đác chưa đầy chục bàn có người ngồi.
Không tiếng nhạc, không lời chúc tụng. Cả sân rộng thênh thang chỉ nghe tiếng gió lùa qua tấm phông cưới “Long – Vân”.
Chú tôi ngồi lặng giữa khung cảnh trống trải ấy, tay cầm ly rượu mà chẳng buồn nhấp môi.
Từ chàng trai nghèo chí lớn… đến người thành đạt xa cách
Ba mươi năm trước, chú Lưu rời quê lên thành phố lập nghiệp.
Ngày ấy, ông bà tôi nghèo, chẳng giúp được bao. Người làng ai thương thì dúi cho chú vài ngàn làm lộ phí.
Rồi nhờ trời, chú làm ăn phát đạt.
Có nhà, có xe, con học trường quốc tế. Người làng ai cũng tự hào vì “người làng mình có người thành đạt”.
Tên chú Lưu trở thành tấm gương vượt khó mỗi khi dân làng nhắc đến.
Nhưng cũng từ đó, chú dần xa cách mọi người.
Mỗi lần về quê, chú chỉ ghé họ hàng, chẳng sang chào ai.
Lũ trẻ trong làng chạy lại xem chiếc ô tô bóng loáng, chú liền quát:
“Lui ra, làm xước xe chú thì lấy gì đền?”
Chú còn dặn con:
“Không được chơi với mấy đứa dưới quê, không cùng môi trường.”
Lễ Tết, đám giỗ, đám cưới – không thấy mặt.
Lâu dần, người ta không còn nhắc tên chú nữa, chỉ thở dài:
“Giàu mà lạnh lùng thế thì giàu để làm gì?”
Đám cưới xa hoa nhưng đìu hiu
Khi con trai chú sắp cưới, dù ở thành phố, chú vẫn muốn về quê tổ chức tiệc rình rang “cho bà con biết mình thành công”.
Chú đặt hẳn 100 bàn, thuê công ty từ Sài Gòn về dựng sân khấu, trang trí hoành tráng chẳng kém nhà hàng 5 sao.
Bố tôi can:
“Em làm vừa thôi, bao năm xa cách, người ta ngại đến.”
Nhưng chú gạt đi:
“Anh lo xa quá, người ta phải nể mình chứ.”
Thế rồi ngày cưới đến.
Từ đầu ngõ, cổng hoa rợp đỏ, loa phóng vang nhạc cưới inh ỏi.
Nhưng đến giờ khai tiệc, 100 bàn chỉ có chừng chục bàn có người.
Không hàng xóm, không bạn cũ, chỉ vài họ hàng gần.
Cô dâu – chú rể đứng ngượng ngập, khách ít đến mức người bưng bê còn ngại bước ra.
Còn chú Lưu thì mặt đỏ gay, nắm chặt ly rượu, lẩm bẩm:
“Người làng này nhỏ nhen, ghen tị với người thành công.”
“Đừng trách người ta, hãy tự trách mình”
Lúc ấy, bố tôi đặt tay lên vai chú, khẽ nói:
“Em đừng giận ai cả. Dân quê trọng tình nghĩa. Em rời xa họ, không giao lưu, không quan tâm, thì họ còn muốn đến với mình sao? Làm người, có thể giàu, nhưng đừng quên gốc. Nghĩa tình mới là thứ giữ người ta lại bên nhau.”
Chú im lặng.
Ánh mắt trân trân nhìn lên tấm phông cưới lộng lẫy, rồi nhìn ra khoảng sân trống, nơi bàn ghế còn nguyên chưa kịp dọn.
Bài học sau một đám cưới trống
Vài tháng sau, nghe nói chú đã về quê nhiều hơn.
Chú bắt đầu ghé thăm từng nhà, hỏi thăm chuyện mùa màng, chuyện con cái, thậm chí ngồi uống trà với mấy ông bạn thuở nhỏ.
Người ta dần mở lòng, còn chú thì biết cúi đầu.
News
5 anh em cãi vã om sòm ngay trong đám giỗ mẹ vì 2 yến thịt lợn
Chẳng nhà ai như gia đình tôi, chị dâu, em chồng lớn tiếng cãi nhau ngay trong đám giỗ mẹ chỉ vì 2 yến thịt lợn, khiến tình cảm rạn nứt. Bố tôi mất đã nhiều năm. 2 năm trước,…
Một gia đình 4 người lần lượt đi xuống tầng hầm và không bao giờ trở lại: Thủ phạm hóa ra lại là củ khoai tây
Bé gái 8 tuổi – người duy nhất sống sót trong nhà đã phát hiện ra cảnh tượng kinh hoàng. Tờ Mirror đưa tin về vụ việc xảy ra ở Laishevo vào ngày 27 tháng 10 năm 2014. Một cô…
Hơn 90% người dùng điện thoại iPhone không biết công dụng của chiếc lỗ nhỏ cạnh camera
Chiếc lỗ nhỏ cạnh cụm camera sau là chi tiết quen thuộc với người dùng iPhone, nhưng không nhiều người biết công dụng thực sự của nó. Nếu quan sát mặt sau của iPhone, không ít người sẽ nhận thấy…
Sát Tết dương, nhà chồng báo lên chơi 20 người, ăn uống nhậu nhẹt thả phanh còn đi siêu thị mua núi đồ, bắt con dâu chi hết
Lan và Minh sống ở căn nhà ba tầng khang trang giữa Hà Nội. Tết Dương lịch năm nay rơi vào cuối tuần dài, Minh hào hứng bảo vợ: “Nghỉ mấy ngày, mình đi Đà Lạt chơi cho mát”. Lan…
Vợ đi công tác 1 tháng, tôi đến tìm vợ cũ nhưng người mở cửa khiến tôi sốc đứng không vững
Cửa mở và tôi chết lặng. Không phải vợ cũ… Vợ tôi đi công tác đúng một tháng, chuyến đi dài nhất kể từ ngày cưới. Trước lúc đi, cô ấy còn cẩn thận dặn từng việc nhỏ trong nhà,…
Đúng ngày đầy tháng của con, tôi bật lại mẹ chồng ngay giữa bữa tiệc gia đình, chồng lao vào t;á;t tôi không chút thương xót
Chỉ một câu nói nửa đùa nửa thật của mẹ chồng trong ngày đầy tháng con, tôi không kìm được mà bật lại. Cái giá phải trả là một cái tát từ chồng và phải ôm con bỏ về nhà…
End of content
No more pages to load