Không biết từ khi nào, người trong xóm bắt đầu xì xào:
“Bà Năm dạo này bụng cứ phình ra từng ngày, sáu mươi rồi mà còn…”
“Thấy bả hay qua nhà lão Tư góa vợ, chắc không đơn giản đâu!”
“Già rồi mà còn bày đặt… nghe nói ban đêm còn thấy ông Tư sang nhà bả!”
Những lời đồn cứ thế lan ra, từ quán nước đầu ngõ đến chợ chiều.
Ban đầu, bà Năm chỉ cười cho qua, nhưng càng ngày ánh mắt người ta nhìn bà càng khác — soi mói, khinh khỉnh, tò mò.
Ra đường, bà cúi mặt. Đi chợ, người bán hàng cũng bớt niềm nở.
Thu – con gái bà – nghe mà nóng ruột:
“Con không hiểu mẹ nữa, sao cứ qua nhà ông Tư làm gì? Người ta nói đầy cả xóm rồi đó.”
Bà Năm chỉ nói khẽ, mắt nhìn xa xăm:
“Ổng trồng rau, lưng đau, mẹ chỉ qua phụ một chút. Người ta muốn nói gì thì nói con ạ.”
Nhưng càng ngày, bụng mẹ càng to.
Thu bắt đầu thấy sợ. Nhiều đêm cô nằm trằn trọc, nghe hàng xóm thì thầm sau vách:
“Thấy chưa, bà già đó có chửa thật rồi.”
Thu lặng người. Cô không dám nhìn mẹ, không dám hỏi thẳng.
Có những buổi sáng, thấy mẹ lom khom tưới cây, tay run run, cái bụng nặng nề khiến bước đi khó nhọc… lòng Thu vừa thương vừa giận.
Cô nghĩ: Nếu mẹ thật sự làm chuyện sai trái, mình phải làm sao đối diện với thiên hạ? Với con mình?
Một chiều, cô thấy ông Tư mang sang giỏ rau, còn đứng nói chuyện với mẹ trước cổng.
Thu không chịu nổi nữa. Cô chạy ra, giật phắt giỏ rau trên tay ông Tư ném xuống đất:
“Ông thôi đi! Mẹ tôi lớn tuổi rồi, đừng để người ta nói thêm nữa!”
Bà Năm giật mình, nước mắt rưng rưng, chỉ nói được mấy chữ:
“Thu… con đừng hiểu lầm…”
Nhưng Thu quay đi, không nhìn lại.
Tối đó, bà ngồi lặng trên hiên, tay đặt lên bụng, thở dài. Gió thổi, mái tóc bạc rối tung, lẫn trong ánh đèn mờ như sương.
Ba ngày sau, bà ngất xỉu giữa sân.
Lần này, không còn ai dám đồn đoán nữa – vì chính họ là những người chứng kiến bà được đưa đi cấp cứu trong tiếng còi xe cứu thương.
Bác sĩ bước ra, giọng trầm xuống:
“Chúng tôi phải mổ gấp. Bà bị u buồng trứng khổng lồ, to như thai tám tháng.”
Cả nhà chết lặng.
Thu quỵ xuống, nước mắt trào ra. Mọi lời nói cay nghiệt, mọi ánh mắt nghi ngờ, giờ như những nhát dao đâm ngược vào tim cô.
Khi tỉnh lại, bà Năm yếu ớt mỉm cười, giọng run run:
“Mẹ biết người ta nói gì. Nhưng mẹ sợ con lo, sợ tốn kém. Ông Tư chỉ mang thuốc cho mẹ thôi, chẳng có gì xấu xa cả…”
Thu ôm lấy mẹ, vừa khóc vừa nấc:
“Con sai rồi… Con đã không tin mẹ…”
Ngoài cửa, lão Tư đứng lặng, không nói một lời. Ông chỉ đặt giỏ rau muống còn ướt sương xuống bậc thềm, rồi lặng lẽ quay đi.
Ánh nắng cuối ngày hắt lên khuôn mặt nhăn nheo của bà Năm.
Cái bụng từng bị người ta đồn đoán, giờ chỉ còn lại vết sẹo – chứng nhân cho lòng nhân hậu, sự nhẫn nhịn và tình mẹ bao la.
News
5 anh em cãi vã om sòm ngay trong đám giỗ mẹ vì 2 yến thịt lợn
Chẳng nhà ai như gia đình tôi, chị dâu, em chồng lớn tiếng cãi nhau ngay trong đám giỗ mẹ chỉ vì 2 yến thịt lợn, khiến tình cảm rạn nứt. Bố tôi mất đã nhiều năm. 2 năm trước,…
Một gia đình 4 người lần lượt đi xuống tầng hầm và không bao giờ trở lại: Thủ phạm hóa ra lại là củ khoai tây
Bé gái 8 tuổi – người duy nhất sống sót trong nhà đã phát hiện ra cảnh tượng kinh hoàng. Tờ Mirror đưa tin về vụ việc xảy ra ở Laishevo vào ngày 27 tháng 10 năm 2014. Một cô…
Hơn 90% người dùng điện thoại iPhone không biết công dụng của chiếc lỗ nhỏ cạnh camera
Chiếc lỗ nhỏ cạnh cụm camera sau là chi tiết quen thuộc với người dùng iPhone, nhưng không nhiều người biết công dụng thực sự của nó. Nếu quan sát mặt sau của iPhone, không ít người sẽ nhận thấy…
Sát Tết dương, nhà chồng báo lên chơi 20 người, ăn uống nhậu nhẹt thả phanh còn đi siêu thị mua núi đồ, bắt con dâu chi hết
Lan và Minh sống ở căn nhà ba tầng khang trang giữa Hà Nội. Tết Dương lịch năm nay rơi vào cuối tuần dài, Minh hào hứng bảo vợ: “Nghỉ mấy ngày, mình đi Đà Lạt chơi cho mát”. Lan…
Vợ đi công tác 1 tháng, tôi đến tìm vợ cũ nhưng người mở cửa khiến tôi sốc đứng không vững
Cửa mở và tôi chết lặng. Không phải vợ cũ… Vợ tôi đi công tác đúng một tháng, chuyến đi dài nhất kể từ ngày cưới. Trước lúc đi, cô ấy còn cẩn thận dặn từng việc nhỏ trong nhà,…
Đúng ngày đầy tháng của con, tôi bật lại mẹ chồng ngay giữa bữa tiệc gia đình, chồng lao vào t;á;t tôi không chút thương xót
Chỉ một câu nói nửa đùa nửa thật của mẹ chồng trong ngày đầy tháng con, tôi không kìm được mà bật lại. Cái giá phải trả là một cái tát từ chồng và phải ôm con bỏ về nhà…
End of content
No more pages to load