Nhã Phương đảm nhận giám đốc casting cho phim của ông xã Trường Giang
Nguồn: https://phunuphapluat.nguoiduatin.vn/nha-phuong-dam-nhan-giam-doc-casting-cho-phim-cua-ong-xa-truong-giang-a627586.html
Trong thời gian tạm gác các hoạt động nghệ thuật để dành trọn thời gian cho gia đình, Nhã Phương vẫn âm thầm đồng hành cùng Trường Giang phía sau màn ảnh.
Ngoài vai trò “hậu phương” cho Trường Giang, Nhã Phương còn lần đầu thử sức ở một vị trí hoàn toàn mới: giám đốc casting trong phim điện ảnh “Nhà ba tôi một phòng”. Ở giai đoạn đầu, nữ diễn viên chỉ tham gia dự án với vai trò hỗ trợ đọc kịch bản và cùng chia sẻ ý tưởng. Tuy nhiên, khi được ông xã ngỏ lời, Nhã Phương đã quyết định nhận thêm trách nhiệm tuyển chọn diễn viên – một thử thách không hề nhỏ với cô trong lần đầu đảm nhiệm vai trò này.
Dù áp lực và không tránh khỏi những lo lắng ban đầu, Nhã Phương cho thấy sự quyết tâm khi lựa chọn đồng hành cùng chồng đến cùng với dự án. Nữ diễn viên thổ lộ: “Mình có thể làm một việc gì đó để làm ‘hậu phương’ vững chắc cho chồng, mình thấy rất vui và mình quyết định thử một vai trò mới khá thú vị”. Sự đồng hành của Nhã Phương được xem là điểm tựa tinh thần quan trọng, góp phần giúp Trường Giang vững vàng hơn trong hành trình làm phim đầy áp lực.
Bên cạnh đó, Nhã Phương thừa nhận bản thân không tránh khỏi lo lắng, đặc biệt với vai An – nhân vật con gái của Trường Giang, do Đoàn Minh Anh đảm nhận. Dù vòng thử vai diễn ra khá suôn sẻ, nữ diễn viên vẫn băn khoăn liệu Minh Anh có thể thật sự hòa mình vào nhân vật khi bước vào trường quay, nhất là khi tuổi đời và tuổi nghề của Minh Anh còn khá trẻ.
Chia sẻ về nỗi lo này, Nhã Phương cho biết: “Người mình lo lắng nhất là Minh Anh, không biết Minh Anh có tải được nhân vật hay không”. Sau cùng, “mẹ ba con” Nhã Phương bày tỏ sự hài lòng với quá trình nhập vai trọn vẹn của Minh Anh.
Trường Giang và Nhã Phương đều lần đầu thử sức ở những vai trò mới cho phim điện ảnh, “Nhà ba tôi một phòng” không chỉ đánh dấu bước ngoặt cá nhân của mỗi người mà còn mở ra hình ảnh một cặp đôi nhà sản xuất mới của điện ảnh Việt – đồng hành, bổ trợ và cùng nhau tạo nên những dự án chất lượng, giàu cảm xúc và đáng mong chờ trong tương lai.
Nếu như ở vai trò diễn viên, Trường Giag chỉ tập trung vào việc hóa thân trọn vẹn cho nhân vật, thì khi đứng ở vị trí đạo diễn kiêm nhà sản xuất, anh buộc phải quan sát và kiểm soát mọi chi tiết – từ kịch bản, góc máy, nhịp cảm xúc cho đến tiến độ sản xuất.
Với Trường Giang, sau 5 năm vắng bóng điện ảnh để tập trung cho gia đình và các dự án cá nhân, nam diễn viên cho rằng đây là thời điểm “chín muồi” để mình trở lại bằng con đường riêng. Với anh, Tết và đề tài gia đình là lựa chọn phù hợp nhất, bởi gia đình luôn là ưu tiên hàng đầu trong cả cuộc sống lẫn nghệ thuật.
Lần đầu làm đạo diễn phim điện ảnh với “Nhà ba tôi một phòng”, Trường Giang xem đây là bước ngoặt lớn, đòi hỏi anh phải kiểm soát toàn bộ quá trình sáng tạo và sản xuất. Dù áp lực, trải nghiệm này giúp anh có góc nhìn sâu sắc hơn về điện ảnh và dồn trọn tâm huyết cho dự án.
Bộ phim lấy cảm hứng từ chính trải nghiệm cá nhân của anh – lớn lên thiếu vắng mẹ – để gửi gắm thông điệp về khát khao một gia đình yêu thương, trọn vẹn. Vì vậy, “Nhà ba tôi một phòng” không chỉ là phim hài giải trí mà còn là tác phẩm chứa đựng cảm xúc, ký ức và tiếng lòng chân thành của Trường Giang.
Với Minh Anh, Trường Giang không chỉ là một tiền bối, một bạn diễn, mà còn là “người cha” trên màn ảnh luôn đồng hành cùng cô trong suốt quá trình quay.
Về phần Đoàn Minh Anh, cô bé cho biết vai An là trải nghiệm hoàn toàn mới so với hình tượng tâm lý nặng trước đây, buộc Minh Anh phải làm mới mình với một nhân vật gần gũi, đúng lứa tuổi. Dù kịch bản không quá mới, nữ diễn viên yêu thích cách phim khai thác những va chạm đời thường trong gia đình, dễ chạm đến cảm xúc khán giả.
Lần đầu làm việc cùng Trường Giang mang đến cho Minh Anh không ít áp lực nhưng cũng là cơ hội để cô học hỏi và trưởng thành. Trên phim trường, Trường Giang luôn tận tình hướng dẫn, tạo sự gắn kết tự nhiên giữa hai diễn viên, góp phần giúp mối quan hệ cha con trên màn ảnh trở nên chân thật và giàu cảm xúc trong Nhà Ba Tôi Một Phòng.